01/03/2024
Viết cho những ngày tháng tuổi 21…
Và thế là đã bước qua những ngày cuối cùng của tuổi 21. Trong những ngày tháng ấy mình đã trải qua những gì?
Cảm giác xúc động của sự biết ơn, trân trọng, biết hối tiếc vì còn nhiều điều chưa thực hiện với những người chẳng gặp lại, được yêu và cả biết yêu. Biết xin lỗi vì những lỗi lầm, đã mệt mõi vì đôi khi chẳng còn sức lực. Biết ơn, trân trọng và cảm ơn những trải nghiệm đẹp đẽ cùng với những người đã đến bên mình. Và những kỉ niệm mà chẳng có thứ máy ảnh nào tốt bằng đôi mắt và bộ nhớ nào hiện đại bằng bộ não.
Những gì đã trải qua, đã được làm. Sau này chẳng bao giờ mình hối tiếc, vì mình biết lúc mình làm đã có lý do và mình đã từng vui, từng hạnh phúc khi làm, thế thì có gì để hối hận vì quá khứ nữa. Chỉ mong sao khi quá khứ qua đi nó sẽ là thứ hành trang quý giá nhất để cuộc sống mình không còn đủ mơ mộng nữa.
Khi một cánh cửa này khép lại sẽ có một cánh cửa khác được mở ra. Vậy tại sao mình lại không đón nhận điều mới đó! Chỉ qua là mình chưa dám đóng cánh cửa hiện tại để đánh đổi với một cánh cửa tương lai mới mà mình chưa biết có điều gì bên trong đó đang chờ đợi mình, hạnh phúc hay đau khổ là do bản thân…
Xin lỗi mình vì những ngày tháng qua đã đánh mất chính mình nhiều như thế! Mình biết, mình đang ở cái độ mà người ta thường bảo khó khăn và chông chênh nhất. Trong thời gian đấy, mình đã được thử nhiều thứ hơn, thử làm những thứ mình chưa từng nghĩ đến. Và có những kết quả là thất bại, nhờ đó mà mình biết được mình còn hạn chế như thế nào, cần phát triển hơn như thế nào.
Những kỉ niệm đã qua, những người mình đã gặp gỡ, mình gọi đó là những thứ tài sản vô giá mà cuộc sống này mang đến cho mình.
Cảm ơn những ai đã xuất hiện trong đời mình ở khoảng thời gian này, cảm ơn những kỷ niệm bên người. Mình sẽ gói ghém lại cho vừa góc nhỏ và luôn nhớ về.
Cảm ơn những nỗi buồn, vừa lắp đầy khóe mắt, cảm ơn tất cả mọi thứ trong cuộc sống vì đã cho mình thấy hôm nay bầu trời lại rộng thêm, mình biết thêm một cách yêu những khoảnh khắc nhỏ ở cuộc sống.
Mong rằng ở những năm tháng tiếp theo, đôi mắt mình vẫn giữ được màu nâu của tuổi 21, cái tuổi mà nổi khắc khoải bên trong mình nhiều đến thế.