Chuyện qua ảnh

Chuyện qua ảnh Chúng tôi kể chuyện về những tấm ảnh do chúng tôi chụp.

𝐦𝐞 /miː/ [𝐩𝐫𝐨𝐧.] the kind of style everybody tries to rip off.Tôi - một ý niệm, một khao khát, một bản ngã lạc lối và xa...
05/11/2020

𝐦𝐞 /miː/ [𝐩𝐫𝐨𝐧.] the kind of style everybody tries to rip off.

Tôi - một ý niệm, một khao khát, một bản ngã lạc lối và xa rời. Lướt ngang cuộc đời bình đạm với những ánh nhìn lạ lẫm, đối với họ tôi như bị phân tách, chia rẽ và phai vào từng vệt sáng lờ mờ tỏa ra từ muôn ánh đèn dọc hè phố, ngợp trong ngàn vạn lớp người qua và hàng dãy nối tiếp chớp lóe trước mũi những chiếc xe lao nhanh vào màn đêm không phân định. Đối với những người biết tôi, tôi có thể là bất cứ điều gì họ muốn. Tôi là thứ mật ngọt lịm chết lòng, thấm tận xương tủy những người mê mẩn tôi. Tôi là tên ngốc điên rồ và huênh hoang, ngồi bên trên ánh hào quang rỗng tuếch mà những kẻ ghét tôi luôn phải ngước nhìn. Tôi là nỗi hiếu kì thường trực đối với những người vừa ngưỡng mộ vừa đố kị, đến nỗi những bồng bột tôi mang, những ngang ngạnh tôi khoác lên mình, những nụ cười và những ánh mắt trao là câu đố chẳng có lời giải. Tôi có thể rất đáng mến nhưng cũng rất tầm thường, và tất cả bọn họ đều nghĩ rằng họ hiểu rất nhiều về tôi, và tôi thì chính là như thế, đó hoàn toàn là tôi, không sai chút nào.

Nhưng đối với chính mình, tôi chỉ là một chàng trai rong chơi giữa đời thường hoang hoải, và đẹp miên man.

------

Chuyện số 13:để tôi được hátÂm nhạc là cuộc sống, đó là lí do tại sao trái tim ta lại có nhịp.Vậy... liệu đã có tiếng há...
31/03/2020

Chuyện số 13:để tôi được hát
Âm nhạc là cuộc sống, đó là lí do tại sao trái tim ta lại có nhịp.
Vậy... liệu đã có tiếng hát của ai đó làm thay đổi nhịp tim em chưa!

✒️:Zy
📸: Nguyễn Anh Bơ

P/s: Zy là thành viên mới của team tụi mình nhe

Chuyện số 12: Tôi và cái máy filmBây giờ thì kỹ thuật số phát triển rất mạnh trong ngành ảnh nhưng ảnh film vẫn là một m...
10/03/2020

Chuyện số 12: Tôi và cái máy film

Bây giờ thì kỹ thuật số phát triển rất mạnh trong ngành ảnh nhưng ảnh film vẫn là một môn nghệ thuật chưa chết. Khi bạn chụp một bức ảnh số bạn sẽ được thấy bức ảnh bạn chụp liền nếu đẹp bạn giữ nếu xấu bạn xoá điều đó rất có lợi trong việc chụp ảnh nhưng như vậy thì bạn sẽ chủ quan trong việc điều chỉ thông số máy vì khi chụp một thứ gì đó bạn chụp ra thấy không đẹp thì bạn vứt nó đi và điều chỉnh thông số lại một lần nữa để bức ảnh trở nên hoàn hảo như vậy bạn đã bị cái máy nó “đánh lừa” một lần và sau đó chính bản thân các bạn lại “đánh lừa” các bạn một lần nữa là mình có tay nghề nhưng thật ra tay nghề của các bạn lại đến từ sự “mò” thông số. Trước đó, tôi nghĩ là chụp film là một hình thức chụp lạc hậu và mất nhiều thời gian để thấy được tấm ảnh mình chụp, và tôi đã để cho cái máy số của tôi nó “đánh lừa” tôi nghĩ mình có tay nghề thật sự. Sau này khi bắt đầu tìm hiểu và sử dụng máy film thì tôi mới nhận ra là tay nghề của mình còn rất “gà” , khi đó tôi mới biết trân trọng từng tấm ảnh tôi chụp ra và biết được cái cảm giác mòn mỏi, nôn nao khi chờ xem ảnh của mình chụp. Máy film nó cho ta thấy được sự thật trong nghệ thuật nhiếp ảnh vì những hình ảnh của chúng ta chụp ra đều bằng khối óc, trái tim và con mắt của chúng ta chứ không có một sự can thiệp nào của công nghệ vi tính. Tuy máy ảnh kỹ thuật số là bước nhảy vọt khổng lồ trong ngành ảnh nhưng khi bạn chụp ra một tấm ảnh film thì bạn sẽ có cảm giác như cầm nắm được một tấm ảnh và linh hồn của nó. Film is not dead.

Nguyễn Ánh Xuân.

Chuyện số 11: Chuyện người nghệ sĩ Để một người nghệ sĩ có được những sáng tác để đời thì họ đã trải qua một chuỗi sự ki...
09/03/2020

Chuyện số 11: Chuyện người nghệ sĩ

Để một người nghệ sĩ có được những sáng tác để đời thì họ đã trải qua một chuỗi sự kiện đáng nhớ nó có thể rất vui hoặc hoặc vô cùng đau xót. Đây là câu chuyện tôi nghe được về một người nghệ sĩ chơi đàn guitar và người đó đã sáng tác rất nhiều bản tình ca say đắm nhưng chưa bao giờ xuất bản một bài ca nào vì những sáng tác đó không dành cho mọi người mà dành cho người yêu của người nghệ sĩ đó. Người nghệ sĩ đó là người Đà Lạt, và yêu lấy một cô gái sinh ra ở Thanh Xuân Hà Nội chuyển vào công tác tại viện nghiên cứu hạt nhân Đà Lạt. Hai người họ đã yêu nhau say đắm và có thể nói là họ đã hát ca mà quên luôn tháng ngày. Tất cả các bài ca mà họ hát đều là của người nghệ sĩ viết dành tặng cho cô gái đó. Họ đã cùng nhau xây một căn nhà trên một một quả đồi cao gần hồ Tuyền Lâm, trước nhà là một vườn hoa có tất cả các sắc màu của Đà Lạt, sau nhà là cảnh từ trên đồi nhìn xuống mặt hồ xanh thẳm và bao bọc bởi rừng thông. Và trên ngọn núi đó chỉ có hai người họ và họ đã sống chỉ có một mùa là mùa yêu nhau. Sáng cô gái thức dậy pha cafe cho người nghệ sĩ đó và đi làm chiều khoảng 5h thì cô về sau đó an toiis ngồi tâm sự đến khoảng 8h với người nghệ sĩ, sau đó người nghệ sĩ đi đến phòng trà. Cô bắt đầu làm công việc của mình rồi thức đợi người nghệ sĩ đó về. Người nghệ sĩ mỗi sáng sau khi thức dậy và uống cafe thì bắt đầu nhớ về cô gái của người nghệ sĩ ấy và bắt đầu sáng tác ra những bài hát về cô. Tối khoảng 8h thì người nghệ sĩ đó đi đến phòng trà quen thuộc để đàn hát như đang kể chuyện cho mọi người nghe về cô gái ấy và khoảng 11h thì về và chưa bao giờ về trễ hơn vì sợ cô gái đợi. Mỗi cuối tuần, cô gái không phải đi làm thì họ lại dắt nhau lên đồi hoặc đi dạo quanh thành phố Đà Lạt để cùng nhau thưởng thức ngày cuối tuần đẹp trời của thành phố Đà Lạt thơ mộng. Cuộc sống của họ rất tươi đẹp cho đến khi một ngày bi kịch ập đến. Cô gái bắt đầu cảm thấy yếu nhiều và phát hiện mình bị ảnh hưởng của phóng xạ phát ra do tiếp xúc quá nhiều với hạt nhân. Nhưng vì cô không muốn người nghệ sĩ ấy buồn nên đã giấu đi. Cho đến một hôm, khi đang ngồi bên nhau ngắm hoàng hôn sau hiên nhà thì bất chợt cô gái ngất xỉu đi và người nghệ sĩ đó hốt hoảng gọi xe cấp cứu để chở cô ấy vào bệnh viện. Người nghệ sĩ khi ấy biết chuyện nhưng không hề trách móc cô gái ấy dù chỉ một từ. Hàng ngày, người nghệ sĩ lúc nào cũng làm đồ ăn và đàn cô gái nghe về những sáng tác viết về cô để cho cô ấy đỡ buồn và lạc quan để chữa bệnh. Nhưng do cô đã bị quá nặng nên bác sĩ nói cô còn khoảng một tuần. Khi ấy cả thế giới như sụp đổ trước mặt người nghệ sĩ nhưng người nghệ sĩ vẫn nắm chặt tay cô và an ủi nhỏ nhẹ ân cần và bảo rằng sẽ không sao đâu. Và ngày đó cũng đến, giây phút cô ấy bỏ người nghệ sĩ cũng là ngày cả Đà Lạt đang chào đón Festival hoa. Ngày vui nhất của cả thành phố là ngày đau thương của một con người. Người nghệ sĩ đó mang cô đến một quả đồi xa xa hướng về thành phố Đà Lạt và trồng quanh đó loài hoa mà cô thích nhất là hoa cúc trắng. Từ đó người sĩ đó không còn sáng tác thêm một bài nào nữa mà chỉ hàng ngày đi lên thăm mộ của cô gái ngày xưa để hát cho cô ấy những sáng tác mà ngày xưa cô ấy thích. Đó là câu chuyện tình buồn nhưng không thảm của một người nghệ sĩ và cô gái Thanh Xuân. Cô ấy ra đi không để lại một tấm hình mà tất cả những hình ảnh về cô để nằm trong giải điệu của những sáng tác dành cho cô. Và đây là sáng tác của tôi lấy cảm hứng từ câu chuyện tình buồn đó bài thơ mang tên: “Mùa hoa”

Mùa hoa
Mùa hoa vừa nở đó
Em còn biết chăng em
Vào những mùa hoa trước
Anh ngỏ lời cùng em
Bỗng đoá hoa nở rộ
Nhìn đôi ta thầm cười
Mùa hoa nay lại đến
Chỉ còn anh ôm đàn
Lặng lẽ hát bên hoa
Bản tình ca ngày nào
Trở thành nhạc đám tang
Một đoá hoa qua đời
Mùa hoa không còn đẹp
Khi chết một đoá hoa.

Nguyễn Ánh Xuân

Chuyện số 10:Chiên trứng cần dầuHoa cần nắngMic cần lời caNguyễn Anh Bơ
29/02/2020

Chuyện số 10:

Chiên trứng cần dầu
Hoa cần nắng
Mic cần lời ca

Nguyễn Anh Bơ

Chuyện số 9: Sáng tác Giữa căn phòng khuya vắngCó anh nhạc sĩ trẻĐang sáng tác bài ca Về một cuộc tình buồnVới nốt nhạc ...
28/02/2020

Chuyện số 9:

Sáng tác
Giữa căn phòng khuya vắng
Có anh nhạc sĩ trẻ
Đang sáng tác bài ca
Về một cuộc tình buồn
Với nốt nhạc lắng đọng
Cho ta thấy mối tình
Buồn như ánh sao đêm
Lẻ loi giữa vũ trụ
Không một ai quan tâm
Chỉ có anh ấy biết
Sống lại cuộc tình xưa
Dâng lên theo điệu nhạc
Lắng nghe những hợp âm
Thấu được tâm hồn anh
Một con người trẻ dại
Trót yêu lấy một người
Một người không yêu anh
Anh chỉ yêu người đó
Lặng lẽ nhìn cô ấy
Với người kia sánh đôi
Rồi nốt nhạc vang lên
Theo bước chân cô gái
Nhưng cô không biết được
Anh sáng tác về cô
Với ánh đèn góc tối
Sâu thẳm tâm hồn anh
Một nhạc sĩ đơn phương
Yêu lấy một cô gái.

Nguyễn Anh Bơ và Nguyễn Ánh Xuân cùng nhau tạo nên.

Chuyện số 8: Hoàng hônThật ra hôm nay chẳng có câu chuyện gì cả chỉ là một buổi chiều, ngồi ngắm những tia nắng vàng cam...
17/02/2020

Chuyện số 8: Hoàng hôn

Thật ra hôm nay chẳng có câu chuyện gì cả chỉ là một buổi chiều, ngồi ngắm những tia nắng vàng cam mỏng manh dần dần nhường chỗ cho bầu trời đêm, thế thì còn gì bằng nhỉ.

Nguyễn Anh Bơ

Chuyện số 7:  Tôi và DalatỞ câu chuyện trước thì anh Bơ đã kể cho các bạn về anh ấy và Dalat. Bây giờ, là đến chuyện của...
15/02/2020

Chuyện số 7: Tôi và Dalat

Ở câu chuyện trước thì anh Bơ đã kể cho các bạn về anh ấy và Dalat. Bây giờ, là đến chuyện của tôi và Dalat. Tôi cũng như anh Bơ, cũng yêu và say Dalat. Tôi yêu cái khí hậu lành lạnh của nơi đây, yêu luôn cả những cánh rừng thông tuyệt đẹp của Dalat. Và tôi còn nghiện cái hương rừng mà mỗi sáng thức dậy và cảm nhận được nó. Nhưng từ lâu tôi đã muốn chuyển lên đây ở, xây một căn nhỏ ven hồ Tuyền Lâm và sống với người tôi yêu, xa lánh cuộc đời bộn bề và hoà với thiên nhiên cảnh núi rừng ven hồ. Sáng thức dậy uống cafe, trưa trưa tìm một nơi thật đẹp dắt người tôi yêu chụp vài kiểu ảnh, chiều về ngồi ngoài hiên nhà nhăm nhi chút bánh trà, trò chuyện và thưởng thức cảnh hoàng hôn dần tan bên người tôi yêu cả một đời. Cuộc sống đối với tôi như thế là đủ rồi không mong muốn gì hơn nữa.

Nguyễn Ánh Xuân

Chuyện số 6: Cỏ dạiHồn tôi giờ còn cỏ dạiThảm xanh cho em mất rồiNguyễn Ánh Xuân
14/02/2020

Chuyện số 6: Cỏ dại

Hồn tôi giờ còn cỏ dại
Thảm xanh cho em mất rồi

Nguyễn Ánh Xuân

Chuyện số 5: Hoa hướng dươngBạn biết không đối với tình yêu, hoa hướng dương tượng trưng cho một tình yêu thủy chung, th...
14/02/2020

Chuyện số 5: Hoa hướng dương

Bạn biết không đối với tình yêu, hoa hướng dương tượng trưng cho một tình yêu thủy chung, thể hiện niềm tin và hi vọng trong tình yêu, luôn hướng về điều tươi sáng nhất. Dù người bạn yêu ở bất cứ đâu, đi bất cứ nơi nào trong bầu trời này thì tình yêu của bạn dành cho họ cũng không thay đổi, người bạn yêu giống như mặt trời tỏa sáng và sươi ấm trái tim bạn. Khi người nhận được bó hoa hướng dương thì xin hãy hiểu người tặng muốn gửi tới bạn một thông điệp tình yêu.
Khác với hoa hồng, loài hoa vốn đã là hiện thân cho tình yêu nồng cháy, thì với hoa hướng dương, thông diệp ấy được truyền tait một cách rất nhẹ nhàng. Những bông hoa hướng dương luôn vươn mình hướng tới mặt trời và mặt trời cũng luôn dành cho hoa hướng dương những tia nắng ấm áp nhất với tất cả tình yêu dịu ngọt …như một thông điệp tình yêu rằng hạnh phúc luôn đến với những người lạc quan và mạnh mẽ như thông điệp “Hoa Hướng Dương luôn hướng tới Mặt Trời “.

Nguyễn Anh Bơ

Chuyện số 3: Đà LạtĐây không phải là lần đầu, nhưng lại là một lần đặc biệt. Là lần tôi nhận ra nơi đây đẹp đến chừng nà...
12/02/2020

Chuyện số 3: Đà Lạt

Đây không phải là lần đầu, nhưng lại là một lần đặc biệt. Là lần tôi nhận ra nơi đây đẹp đến chừng nào. Là lần tôi cảm thấy bình yên. Là lần tôi biết thưởng thức.

Nguyễn Anh Bơ

Address

Ho Chi Minh City

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Chuyện qua ảnh posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Chuyện qua ảnh:

Share

Category