23/06/2026
Gửi Thỏ của Anh #4
Em còn nhớ bài hát đầu tiên anh viết không?
Bài hát đó là dành cho em.
Hôm nay, sau hơn bốn năm, anh mới hoàn thành nó.
Điều đau nhất không phải là chúng ta đã xa nhau.
Điều đau nhất là trong giấc mơ, mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn.
Em vẫn ở đó.
Vẫn là cô gái năm nào ngồi sau xe anh trên những con đường đi học quen thuộc.
Vẫn là nụ cười anh từng nghĩ mình sẽ được nhìn thấy rất lâu.
Mọi thứ chân thật đến mức, trong khoảnh khắc ấy, anh đã quên mất rằng chúng ta đã đi lạc khỏi cuộc đời nhau từ rất lâu rồi.
Rồi anh tỉnh dậy.
Và nhận ra tất cả những gì còn lại chỉ là vài đoạn video cũ, vài tấm ảnh cũ, và một bài hát anh mất hơn bốn năm mới đủ can đảm để hoàn thành.
Thỏ à,
Có lẽ điều khiến anh buồn nhất không phải là việc chúng ta đã không thể đi cùng nhau đến cuối cùng.
Mà là sau hơn bốn năm, anh vẫn chưa từng thôi nhớ đến em.
Đến mức trong những giấc mơ, anh vẫn tin rằng em còn ở đó.
Đến mức chỉ cần nhìn lại những thước phim cũ này, anh vẫn có thể nhớ rõ cảm giác của những ngày tháng ấy.
Có những người đi qua thanh xuân của mình rồi rời đi.
Nhưng cũng có những người, dù đã rời đi rất lâu, vẫn ở lại đâu đó trong tim mình.
Và thật kỳ lạ…
Bài hát đầu tiên anh viết là dành cho em.
Sau hơn bốn năm mới hoàn thành.
Nhưng người anh muốn gửi nó đến…
Vẫn là em.