10/10/2021
Số báo danh: TP016
Tên tác phẩm: /NHIÊN/
——————————————————
Sau mỗi ngày mòn mỏi chiến đấu bên ngoài chiến trường cuộc sống khốc liệt kia, tôi về căn cứ nhà và luôn khao khát tìm được một người để lắng nghe một ngày của tôi. Lâu dần tôi quên mất rằng mình vẫn còn đâu đó một người bạn chẳng bao giờ rời đi dẫu cho vô số lần bị tôi lãng quên, đó còn có thể là ai ngoài bản-thân-tôi chứ. Người ấy chẳng rời khỏi tôi nửa bước, chẳng bao giờ bỏ rơi tôi bất kể ngày dài tháng rộng, chẳng bao giờ biến mất mặc cho tôi ngàn lần không đếm xỉa tới. Đã bao lâu rồi ấy nhỉ, kể từ cái ngày tôi ngồi đối diện với “tấm vách” kia để cùng chuyện trò, hàn huyên tâm sự? Đã bao lâu rồi, kể từ cái ngày tôi tự ôm hết mọi thứ trong trái tim nhỏ bé sắp vỡ tung thành nghìn mảnh? Đã bao lâu rồi, tôi không ngồi xuống và cho mình cơ hội nói chuyện với chính bản-thân-mình?
Thời gian cuối cấp thật sự quá khó khăn khi mỗi học sinh chúng tôi đều phải tự mình ôn tập qua các thiết bị điện tử. Không bạn bè, không tụ tập, không giải trí. Tự giam mình trong căn phòng: làm đề, làm đề, làm đề. Thậm chí quên cả thời gian dành cho bản thân đi tìm chút thư giãn. Thế rồi vào khoảng thời gian nước rút cuối cùng, tôi chợt nghĩ về ngành học mà tôi mơ ước, trường Đại học mà tôi mơ ước. Tôi nhận ra rằng đã từ rất lâu trước đó mình luôn ôm mộng trở thành một bác sĩ, một người có đủ tư cách để chữa bệnh; mang trong mình trách nhiệm, sứ mệnh lớn lao đối với xã hội. Tôi ngưỡng mộ biết bao những “chiến sĩ” blouse trắng ngày ngày chiến đấu vì mọi người. Tôi ngưỡng mộ biết bao những cống hiến của y, bác sĩ không mệt mỏi, chẳng mong chờ sự hồi đáp. Tôi - mang trong mình khát khao cháy bỏng ấy - ngày đêm nỗ lực không ngừng. Tôi chưa từng cảm thấy mệt mỏi, chưa từng hối hận với suy nghĩ đó. Thế nhưng càng cận kề kỳ thi tôi lại càng áp lực, không phải bởi lượng kiến thức, mà bởi vì … con đường mà bản thân đang lựa chọn. Mẹ tôi đã từng nói rằng chỉ cần tôi đậu vào trường Y thì dù thế nào gia đình cũng sẽ lo được hết. Tôi biết rõ năng lực của bản thân, càng hiểu rõ hơn về gia đình mình. Khi nộp hồ sơ vào trường Y, tôi - chỉ với mong muốn duy nhất: Không đậu. Bởi lẽ cái giây phút tôi băn khoăn về con đường mà mình lựa chọn, tôi đã biết được rằng: Năng lực không chưa đủ, đam mê không chưa đủ, bản thân mình không chưa đủ. Tôi liệu có thật sự đủ can đảm để học hay không khi biết rằng ba mẹ có thể đang làm việc “bán mạng” để đóng tiền học phí cho tôi, ba mẹ có thể đang mang món nợ “khổng lồ” đâu đó để tôi có tiền mua tài liệu học tập, ba mẹ tôi có thể không dám mua thuốc khi bệnh chỉ vì con nó còn đi học tới 6 năm? Ngay lúc ấy tôi đã tự thoả hiệp với bản thân, cất đi ước mơ đó vào ngăn sâu nhất, cho phép bản thân có một cơ hội khác. Thậm chí đến cả thi Đại học, tôi cũng “không dám” làm thật sự tốt bởi lẽ tôi sợ, sợ rằng mình đậu trường Y, sợ rằng mình không thể buông bỏ. Tôi thà “đánh lừa” bản thân rằng mình không đủ năng lực còn hơn đứng giữa cái việc mình phải lựa chọn cho mình hay cho gia đình.
Cái ngày đưa ra quyết định nhập học tại một Đại học kinh phí thấp hơn tại địa phương với cái ngành không phải là lựa chọn đầu tiên của tôi, ngay khi nhìn thấy cái thở phào của mẹ, ngay khi nghe người nói gỡ bỏ được tảng đá trong lòng, tôi chợt có chút thất vọng. Tại sao ư? Vì người không hiểu tôi, thật sự không hiểu rằng tôi đã phải đấu tranh rất nhiều với bản thân mới có thể đưa đến quyết định cuối cùng này. Vì người chẳng có lấy một chút thắc mắc với quyết định của tôi mà cứ nhiên nhiên việc này đáng lẽ phải xảy ra, thậm chí sớm hơn chứ không phải để tới tận bây giờ. Cũng ngay khoảnh khắc đó, hình như tôi cũng chợt nhận ra điều gì. Tôi phải lớn lên rồi. Tôi không còn là một cô bé quyết định việc gì cũng đặt mình lên hàng đầu nữa. Tôi hiểu ra rằng việc tốt nhất mà mình có thể làm lúc này nên là đem những tảng đá ấy vứt đi càng xa càng tốt, vứt luôn sự lo lắng đè nén trong lòng người bấy lâu chứ không phải đặt thêm lên đôi vai ấy những lo toan, những vất vả không đang có như vậy. Họ vốn còn ít thời gian hơn chúng ta, họ không thể đợi. Tôi phải làm việc mình phải làm trước khi làm việc mình muốn làm. Nếu đó là nhiệt huyết, là đam mê không thể từ bỏ, vậy thì thực hiện sớm hay muộn có chăng là vấn đề. Bản thân khi đã tự lo liệu cho cuộc sống thì thực hiện ước mơ không phải dễ dàng hơn sao?
Trường Đại học ấy vốn dĩ không phải là sự lựa chọn đầu tiên của tôi, nhưng tôi sẽ dành trọn vẹn 4 năm thanh xuân tiếp theo của mình ở đây. Không một chút hối hận!
/csu/