01/04/2026
Mùa đông năm ấy...
Trời trở rét đậm. Sương mù giăng kín lối, hòa cùng những hạt mưa phùn rơi lặng lẽ trong đêm.
Dưới ánh đèn vàng hiu hắt, mình bắt gặp hình ảnh một người mẹ cùng hai đứa trẻ. Một đứa bé còn rất nhỏ được địu trên lưng, quấn trong tấm vải mỏng giữa cái lạnh cắt da của vùng cao.
Giữa màn sương mờ, bóng dáng ấy hiện lên chậm rãi, lặng lẽ mà khiến lòng mình chùng xuống.
Có lẽ với những người đồng bào nơi đây, những điều như vậy đã trở thành một phần quen thuộc của cuộc sống mưu sinh. Nhưng với mình, đó là một khoảnh khắc chạm rất sâu.
Nhìn đứa bé nhỏ bé nép trên lưng mẹ, giữa đêm lạnh và sương dày, mình mới hiểu thêm một điều về nghị lực của con người. Không cần những điều lớn lao, chỉ cần tiếp tục bước đi trong hoàn cảnh như thế thôi, đã là một sự mạnh mẽ rất lớn.
Từ những trải nghiệm như vậy, mình nhận ra rằng cuộc sống của bà con vùng cao không chỉ là khó khăn, mà còn là sự bền bỉ đến lặng lẽ.
Và cũng chính những hình ảnh ấy, lại khiến mình tự nhắc mình phải mạnh mẽ hơn khi đối diện với những vấp ngã của cuộc đời.
Bởi có những người, dù cuộc sống khắc nghiệt hơn rất nhiều, họ vẫn chưa từng dừng lại.
Vậy nên, những lúc mệt mỏi hay bế tắc, mình lại nghĩ đến họ…
để tự nhắc bản thân phải tiếp tục bước đi.