A La Cà

A La Cà Những chuyến đi - Những câu chuyện rất đời.

Mùa đông năm ấy...Trời trở rét đậm. Sương mù giăng kín lối, hòa cùng những hạt mưa phùn rơi lặng lẽ trong đêm.Dưới ánh đ...
01/04/2026

Mùa đông năm ấy...

Trời trở rét đậm. Sương mù giăng kín lối, hòa cùng những hạt mưa phùn rơi lặng lẽ trong đêm.

Dưới ánh đèn vàng hiu hắt, mình bắt gặp hình ảnh một người mẹ cùng hai đứa trẻ. Một đứa bé còn rất nhỏ được địu trên lưng, quấn trong tấm vải mỏng giữa cái lạnh cắt da của vùng cao.

Giữa màn sương mờ, bóng dáng ấy hiện lên chậm rãi, lặng lẽ mà khiến lòng mình chùng xuống.

Có lẽ với những người đồng bào nơi đây, những điều như vậy đã trở thành một phần quen thuộc của cuộc sống mưu sinh. Nhưng với mình, đó là một khoảnh khắc chạm rất sâu.

Nhìn đứa bé nhỏ bé nép trên lưng mẹ, giữa đêm lạnh và sương dày, mình mới hiểu thêm một điều về nghị lực của con người. Không cần những điều lớn lao, chỉ cần tiếp tục bước đi trong hoàn cảnh như thế thôi, đã là một sự mạnh mẽ rất lớn.

Từ những trải nghiệm như vậy, mình nhận ra rằng cuộc sống của bà con vùng cao không chỉ là khó khăn, mà còn là sự bền bỉ đến lặng lẽ.

Và cũng chính những hình ảnh ấy, lại khiến mình tự nhắc mình phải mạnh mẽ hơn khi đối diện với những vấp ngã của cuộc đời.

Bởi có những người, dù cuộc sống khắc nghiệt hơn rất nhiều, họ vẫn chưa từng dừng lại.

Vậy nên, những lúc mệt mỏi hay bế tắc, mình lại nghĩ đến họ…
để tự nhắc bản thân phải tiếp tục bước đi.

Có những ngày, cảm xúc trở nên nhạt nhòa đến lạ.Không buồn hẳn, cũng chẳng vui. Chỉ là một khoảng lặng kéo dài, nơi mình...
01/04/2026

Có những ngày, cảm xúc trở nên nhạt nhòa đến lạ.

Không buồn hẳn, cũng chẳng vui. Chỉ là một khoảng lặng kéo dài, nơi mình đứng giữa rất nhiều điều nhưng lại không thật sự thuộc về đâu. Mọi thứ trôi qua trước mắt, nhẹ tênh, như thể chính mình cũng đang trôi đi mà không nắm lại được điều gì.

Mình nhìn xuống mặt nước. Những chiếc lá in bóng, lay động theo từng gợn sóng nhỏ. Không có hình dạng rõ ràng, chỉ là những mảng màu chập chờn, lúc hiện, lúc tan.

Có những khoảnh khắc, mình thấy bản thân chênh vênh giữa rất nhiều lựa chọn, rất nhiều suy nghĩ. Không biết nên giữ lại điều gì, cũng chẳng biết nên buông bỏ từ đâu. Chỉ biết rằng càng cố nắm, mọi thứ lại càng trở nên mờ nhạt.

Có lẽ con người cũng vậy.

Không phải lúc nào mình cũng cần phải rõ ràng hay mạnh mẽ ngay lập tức. Có những lúc, việc chênh vênh một chút, mơ hồ một chút… cũng là một phần của hành trình.

Rồi sẽ đến lúc, mình học được cách đứng vững hơn. Không phải vì mọi thứ xung quanh ngừng biến động, mà vì mình đã thôi chống lại nó.

Mình bắt đầu hiểu rằng, có những ngày trôi qua nhạt nhòa không phải là vô nghĩa. Chính những ngày như thế dạy mình cách lắng lại, nhìn sâu hơn vào bên trong, và học cách tự kéo mình ra khỏi những khoảng chơi vơi.

Mặt nước rồi cũng sẽ yên.
Những chiếc lá rồi cũng sẽ tìm được một điểm dừng.

Buổi chiều hôm ấy, khi cái se lạnh của vùng cao bắt đầu len vào da thịt, mình đứng lặng một lúc để cảm nhận nhịp sống đa...
29/03/2026

Buổi chiều hôm ấy, khi cái se lạnh của vùng cao bắt đầu len vào da thịt, mình đứng lặng một lúc để cảm nhận nhịp sống đang trôi rất chậm.

Không gian nơi đây bình yên đến mức chỉ cần ngồi xuống và nhìn thôi cũng thấy đủ đầy.

Những đứa trẻ lùa trâu về sau một ngày trên nương. Phía xa, những cụ ông, cụ bà với gùi ngô nặng trĩu trên vai, lặng lẽ băng qua những con dốc để trở về nhà. Những người thanh niên thì vác trên vai những bó củi lớn, bước chân đều đặn giữa chiều muộn.

Họ đi ngang qua mình, trao nhau một nụ cười, một lời chào rất đỗi gần gũi. Những điều nhỏ bé ấy thôi, nhưng lại khiến lòng mình ấm lên giữa cái lạnh của núi rừng. Có lẽ mình đã ở nơi này đủ lâu, để bắt đầu cảm nhận nó không còn xa lạ nữa. Giống như một nơi quen thuộc, nơi mà sau những xô bồ của cuộc sống, mình có thể quay trở lại để tìm lại sự bình yên.

Chiều dần buông. Khói bắt đầu bay lên từ những ngôi nhà trình tường, quyện vào không gian tĩnh lặng. Chỉ còn tiếng chim líu lo vang lên giữa bản làng yên ả. Mọi thứ cứ thế diễn ra, chậm rãi và nhẹ nhàng.

Tuổi trẻ của mình, có lẽ hạnh phúc nhất là đã từng có những khoảnh khắc bình yên như vậy.

28/03/2026

Trò chơi ánh sáng trong nhiếp ảnh.

Một buổi chiều đầy nắng, giữa vườn mận trắng xóa hoa.Cô gái người đồng bào mới quen trao mình một nụ cười, cùng một lời ...
28/03/2026

Một buổi chiều đầy nắng, giữa vườn mận trắng xóa hoa.

Cô gái người đồng bào mới quen trao mình một nụ cười, cùng một lời chào rất đỗi gần gũi. Không cần quá nhiều câu chuyện, chỉ là một khoảnh khắc rất nhẹ thôi…

Vậy mà đủ để thấy lòng mình dịu lại.

Đôi khi, giữa cuộc đời vội vã, chỉ cần một lời chào giản đơn cũng đủ làm cho con người ta cảm thấy ấm áp hơn rất nhiều.

Chuyến đi Mộc Châu lần này, mình gặp một cô bé người H’Mông.Chỉ vài câu chào hỏi vụng về bằng tiếng đồng bào, vậy mà cô ...
28/03/2026

Chuyến đi Mộc Châu lần này, mình gặp một cô bé người H’Mông.

Chỉ vài câu chào hỏi vụng về bằng tiếng đồng bào, vậy mà cô bé cười rất tươi, rồi dẫn mình đi dạo quanh bản. Một cách rất tự nhiên, như thể đã quen từ lâu.

Hôm đó, hoa mận nở trắng cả con đường. Những cánh hoa nhỏ li ti phủ kín lối đi, làm cho cả không gian trở nên dịu dàng hơn hẳn.

Chiều dần buông. Ánh nắng cũng chậm lại, len qua từng tán cây, rơi nhẹ xuống bản làng. Mọi thứ yên bình đến mức chỉ cần đứng đó thôi cũng thấy lòng mình lắng xuống.

Mình chụp cho cô bé một tấm hình, như một cách để giữ lại kỷ niệm của lần đầu gặp gỡ. Một khoảnh khắc rất nhỏ thôi, nhưng lại khiến mình nhớ rất lâu.

Có lẽ với mình, những chuyến đi không chỉ là để đến một nơi nào đó, mà là để gặp gỡ những con người, để lưu lại những khoảnh khắc giản dị như vậy.

Và theo một cách rất riêng, đó cũng là cách mình làm cho tuổi trẻ của mình trở nên đẹp hơn.

27/03/2026

Mình chọn cách bình yên giữa thiên nhiên hoang sơ, hùng vĩ 🥰

26/03/2026

14 năm cho 1 clip đầu tay 🥰

22/03/2026

Cách mọi người đón bình minh và mình 🥰

Có những chuyến đi không cần quá nhiều điều đặc biệt, chỉ cần một buổi chiều đủ chậm là đã đủ để nhớ rất lâu.Mình đứng g...
18/03/2026

Có những chuyến đi không cần quá nhiều điều đặc biệt, chỉ cần một buổi chiều đủ chậm là đã đủ để nhớ rất lâu.
Mình đứng giữa núi đồi, cảm nhận cái se lạnh len vào trong nắng. Không khí vừa lạnh, vừa ấm. Một cảm giác rất khó gọi tên, nhưng lại khiến lòng người dịu lại.
Phía xa, những đứa trẻ đang nô đùa. Tiếng cười của các em vang lên giữa núi rừng, trong trẻo và vô tư đến mức chỉ cần nhìn thôi cũng thấy lòng mình nhẹ đi rất nhiều.
Ánh nắng chiều xuyên qua những tán cây, rơi xuống mặt đất thành từng khoảng sáng loang lổ. Mọi thứ diễn ra chậm rãi, đủ để mình kịp nhận ra rằng cuộc sống đôi khi không cần phải vội.
Giữa khoảnh khắc ấy, mình chợt thấy nỗi cô đơn trong lòng vơi đi một chút. Không phải vì có điều gì lớn lao xảy ra, mà chỉ đơn giản là mình đang thật sự hiện diện ở đây, giữa một buổi chiều rất yên.
Tuổi trẻ có lẽ đẹp nhất là những ngày như thế. Những ngày ta được đi, được cảm nhận, và được sống chậm lại giữa cuộc đời đang quá vội.
Mình đã từng có những ngày như vậy.
Và mình tin, ở đâu đó, bạn cũng sẽ có cho mình một chuyến đi như thế.

16/03/2026

Vĩnh Hy, vẻ đẹp hoang sơ của biển.

**Mình yêu Hà Giang theo một cách rất bình dị.**Không phải bởi những danh xưng hùng vĩ hay những bức ảnh đẹp mà người ta...
16/03/2026

**Mình yêu Hà Giang theo một cách rất bình dị.**

Không phải bởi những danh xưng hùng vĩ hay những bức ảnh đẹp mà người ta vẫn thường nhắc đến. Mà bởi những con đường mình đã đi qua, những câu chuyện mình tình cờ gặp, và cả những nụ cười giản dị mà người ta trao cho nhau giữa cao nguyên đá.

Một buổi chiều mùa đông, trời có nắng nhưng gió vẫn lạnh. Đứng trên một đỉnh đồi nhìn xuống thung lũng, mình lặng im một lúc lâu để tận hưởng chút nắng chiều hiếm hoi của vùng núi. Ánh nắng vàng rơi xuống những dãy núi đá xám, làm cho cả không gian trở nên vừa ấm áp vừa trầm lặng.

Con đường nhỏ phía dưới bỗng xuất hiện vài đứa trẻ đang đi bộ về nhà sau giờ tan học. Những chiếc áo khoác mỏng, chiếc cặp nhỏ trên lưng, bước chân thoăn thoắt trên con đường đất. Để về được nhà, các em phải đi qua những quả đồi nối tiếp nhau. Nhìn theo bước chân của các em, mình chợt hiểu thêm một chút về nghị lực vươn lên của những đứa trẻ nơi đây.

Mình đi theo các em vào bản. Chiều xuống rất nhanh. Người trong bản cũng bắt đầu trở về sau một ngày lên nương. Nằm sâu giữa núi, bốn bề là đá, bản nhỏ chỉ lác đác vài nóc nhà. Gió từ sườn núi thổi xuống, hơi lạnh từ những tảng đá lan ra khiến cái lạnh trở nên sắc hơn, như cắt vào da thịt.

Trên con đường đất nhỏ, mình gặp những người dân đang trở về nhà. Trên vai họ là những chiếc gùi cỏ nặng trĩu để mang về cho lợn, cho bò. Có người gùi những bao ngô cao gần che khuất cả lưng. Những gùi ấy nặng lắm, nhưng bước chân của họ vẫn đều đặn và bền bỉ.

Đi ngang qua mình, họ mỉm cười. Một nụ cười hiền lành như lời chào dành cho một người lạ ghé qua bản nhỏ.

Mình đã có thời gian sống và trải nghiệm khá lâu ở Hà Giang. Đủ lâu để học được vài câu tiếng bản địa, đủ để có thể chào hỏi, trò chuyện đôi chút với bà con. Những câu nói giản dị ấy đôi khi lại làm khoảng cách giữa người với người trở nên gần gũi hơn rất nhiều.

Trời dần tối. Mình lại lên xe máy, tiếp tục rong ruổi trên con đường quen thuộc để ra ngoài thị trấn. Phía sau lưng, bản làng dần chìm vào bóng tối của núi đá.

Trong lòng mình khi ấy bỗng yên bình đến lạ.

Có lẽ chính những buổi chiều giản dị như vậy, những con người bình thường như vậy, đã âm thầm lấp đầy những khoảng trống trong mình. Giữa cuộc sống nhiều ồn ào và vội vã, Hà Giang giống như một nơi để mình chậm lại một chút, nhìn lại cuộc đời một chút… và thấy lòng mình dịu đi rất nhiều.

Address

Hồ Chí Minh
Ho Chi Minh City
70000

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when A La Cà posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share