Ổ Mọt

Ổ Mọt 🍂 Một đánh giá nhỏ cũng đủ làm lòng mình ấm cả ngày.
🕯️ Một follow của bạn là ánh sáng duy nhất khi kênh đang mờ dần.

[Full] Bàn chải điện của tôi dính phải một thứ gì đó không rõ.Tôi hỏi một vòng, nhưng trong nhà chẳng ai thèm để ý đến t...
15/06/2026

[Full] Bàn chải điện của tôi dính phải một thứ gì đó không rõ.

Tôi hỏi một vòng, nhưng trong nhà chẳng ai thèm để ý đến tôi.

Em trai liếc mắt khinh khỉnh:

“Đồ của chị thì ai dám dùng chứ? Ngày nào cũng ăn mặc như gái đứng đường, bẩn chết đi được!”

Tôi tức đến nghẹn họng, lén bôi đầy tinh chất ớt siêu cay lên lông bàn chải.

Tối hôm đó.

Trong nhà vệ sinh vang lên những tiếng hét thảm thiết không ngừng.

(Sốp tưởng em trai chỉ dùng đánh răng thôi:)) các bác đọc để xem em trai nữ chính dùng làm gì nhe:)))))) )

Bàn chải điện của tôi dính phải một thứ gì đó không rõ.

Tôi hỏi một vòng, nhưng trong nhà chẳng ai thèm để ý đến tôi.

Em trai liếc mắt khinh khỉnh:

“Đồ của chị thì ai dám dùng chứ? Ngày nào cũng ăn mặc như gái đứng đường, bẩn c.h.ế.t đi được!”

Tôi tức đến nghẹn họng, lén bôi đầy tinh chất ớt siêu cay lên lông bàn chải.

Tối hôm đó.

Trong nhà vệ sinh vang lên những tiếng hét t.h.ả.m thiết không ngừng.

01

Đang chuẩn bị đ.á.n.h răng.

Tôi nhìn thấy trên bàn chải dính một thứ gì đó lạ.

Mềm nhũn, mép còn lộ ra màu đen đáng ngờ.

Trông hơi giống lá hẹ bị thối rữa.

Lại cũng giống một thứ gì đó khác mà tôi không dám nghĩ đến.

Tôi cúi xuống ngửi thử một cái.

Một mùi hôi thối xộc thẳng lên đỉnh đầu.

Tôi không nhịn được, phải vịn vào bồn rửa mặt nôn khan mấy lần.

Đây đã là lần thứ ba trong tháng này rồi.

Hai lần trước tôi không suy nghĩ nhiều.

Tôi tưởng là sau khi đ.á.n.h răng xong không rửa sạch, thức ăn còn sót lại lên men.

Nhưng hôm nay thì khác.

Cái đầu bàn chải này là tôi mới thay hôm qua sau khi đ.á.n.h răng xong.

Không thể nào dính phải bất cứ thứ gì.

Trừ khi…

Có người đã dùng bàn chải của tôi.

Có lẽ.

Còn không chỉ một lần.

02

Tôi nắm c.h.ặ.t bàn chải, lao ra khỏi ph òng tắm.

“Các người ai đã dùng bàn chải của tôi?”

Mẹ tôi đang cuộn mình trên sofa lướt điện thoại, âm thanh phát ra ngoài to đến ch.ói tai.

“Tổng tài, phu nhân đã bị ngài đưa ra nước ngoài ba năm rồi!”

“Cô ấy biết sai chưa?”

“Cô ấy đã hối cải rồi, còn sinh liền mười hai đứa con!”

Mẹ tôi xem đến mê mẩn, khóe miệng còn nở nụ cười, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên.

Tôi nâng cao giọng hỏi lại lần nữa.

Em trai Lý Gia Hào trợn mắt nhìn tôi.

“Ai dám dùng đồ của chị chứ? Bẩn c.h.ế.t đi được!”

Ngọn lửa trong lòng tôi lập tức bùng lên.

“Lý Gia Hào, có ý gì?”

Nó ngẩng đầu, liếc tôi từ trên xuống dưới, mặt đầy vẻ khinh thường.

“Tôi nghe nói những người mắc bệnh bẩn thỉu thì trong miệng sẽ mọc súp lơ. Chị à, cái trên bàn chải của chị có phải là súp lơ không? Ha ha ha…”

Nó cười ngặt nghẽo, tự mình nói rồi tự mình thấy buồn cười.

Tôi tức đến run cả người.

Cán bàn chải bị tôi siết c.h.ặ.t trong tay, cấn vào lòng bàn tay đau nhói.

Tôi muốn x.é to.ạc cái miệng thối tha của nó!

Tôi vừa bước lên một bước, Lý Gia Hào đã nhanh nhẹn né sang một bên, trốn ra sau lưng mẹ.

Nó thò đầu ra tiếp tục gào lên:

“Ôi chao ôi chao, nổi nóng rồi! Bị tôi nói trúng tim đen rồi phải không!”

Giọng nó càng lúc càng lớn.

“Chị là con gái, mới tốt nghiệp một năm, lấy đâu ra nhiều tiền thế? Nào là túi hàng hiệu, nào là quần áo hàng hiệu, chắc chắn là được mấy ông già b.a.o n.u.ô.i rồi! Mẹ ơi mẹ quản chị ấy đi, nhân lúc còn trẻ còn bán được giá, chơi chán rồi thì chẳng còn đáng tiền nữa đâu!”

“Lý Gia Hào!”

Tôi lao tới!

Mẹ tôi “bốp” một cái ném điện thoại xuống sofa.

Bà túm lấy cánh tay tôi.

“Con làm gì thế! Em trai con chỉ là quan tâm con thôi mà!”

Tôi trừng mắt nhìn bà, đầu óc ong lên một tiếng.

“Mẹ, mẹ nói gì cơ?”

Bà tránh ánh mắt của tôi, cúi đầu chỉnh lại vạt áo, miệng vẫn lẩm bẩm.

“Nhưng mà mẹ nói thật đấy, con là con gái, ăn mặc đẹp như vậy làm gì? Còn cái điện thoại của con nữa, nghe nói mấy nghìn tệ phải không, còn cái túi kia nữa… Con nói thật với mẹ đi, có phải thật sự quen với ông già nào không…”

“Mẹ!”

Tôi không thể tin nổi, cắt ngang lời bà.

“Con ngày nào cũng tăng ca đến nửa đêm, những thứ này đều là tiền con vất vả kiếm được, sao mẹ có thể nói con như vậy?”

Mẹ tôi vẫn không tin.

“Thôi đi, đâu phải chỉ mình mẹ nói thế. Lần trước dì Vương còn hỏi mẹ, nói con gái bà có phải phát tài rồi không, cái túi nó đeo đáng giá mấy chục nghìn đấy. Mẹ cũng thấy lạ, con chỉ là con bé mới tốt nghiệp, lấy đâu ra nhiều tiền như vậy? Có tiền thế sao không mua cho em trai con cái xe? Không có xe bất tiện lắm, quen bạn gái cũng ngại không dám dẫn người ta đi chơi…”

Bà vẫn còn lải nhải không ngừng.

Tôi không nghe nổi nữa.

Bây giờ tôi đã hiểu hết rồi.

Tuần trước Lý Gia Hào đòi tôi mười vạn tệ để mua xe, tôi không cho.

Lúc đó mặt nó đã biến sắc.

Nói một đống lời mỉa mai kiểu như “cứng cánh rồi”, “quên mình họ gì rồi”.

Tôi không để ý.

Tưởng nó chỉ giận dỗi.

Hóa ra nó đã chờ tôi ở đây.

----------
Hướng dẫn đọc trọn bộ siêu phẩm này:
👉Bước 1: Cho một LAI vào truyện nè nhé
👍 Bước 2: Gõ đúng mã -- 499330 -- ở ô bình luận là vào đọc thôi, nếu chưa thấy l!nk hiện ra thì chọn TẤT CẢ BÌNH LUẬN là thấy nha
Hệ thống sẽ tự mở FULL khi bài đạt đủ 16 LAI đó🥺💕
Tên truyện: EM TRAI DÙNG BÀN CHẢI RĂNG CỦA TÔI ĐỂ LÀM TRÒ DƠ BẨN, TÔI KHIẾN NÓ PHẢI TRẢ GIÁ
Tình trạng: Đã hoàn thành

499330

[HOÀN] Sau khi con trai thất nghiệp, nó dắt theo con dâu đến nói là muốn “giúp đỡ” tôi trông coi quán ăn sáng. Rồi tiện ...
15/06/2026

[HOÀN] Sau khi con trai thất nghiệp, nó dắt theo con dâu đến nói là muốn “giúp đỡ” tôi trông coi quán ăn sáng. Rồi tiện tay, chúng đổi luôn mã quét thanh toán sang tài khoản của mình.

Sự “giúp đỡ” đó kéo dài suốt năm năm.

Mỗi ngày, hai vợ chồng đó đều ngủ nướng đến tận gần trưa mới lò dò đến quán, đến rồi thì chỉ cắm mặt vào điện thoại.

Trong ngoài quán, từ lau bàn, dọn dẹp đến nấu nướng, tất cả đều do một mình tôi xoay xở.

Tối giao thừa hôm ấy, tôi chỉ nhẹ nhàng nói một câu:

“Qua năm rồi, mẹ muốn nghỉ ngơi mấy hôm.”

Câu còn chưa dứt, con dâu đã lập tức hất tung mâm cơm, tát tôi một cái giòn giã.

“Cả nhà tôi ra sức làm cho bà! Mệt cái gì mà mệt?!”

“Bà có biết nghỉ mấy ngày Tết là mất bao nhiêu tiền không?!”

“Muốn nghỉ là nghỉ, không làm thì cả nhà này lấy gì mà ăn?!”

Con trai đứng bên chỉ nhìn tôi với ánh mắt trách móc, không nói một lời.

Tôi không lên tiếng, chỉ lặng lẽ lau sạch nước canh đổ lên áo.

Hôm sau, tôi đến trung tâm môi giới chuyển nhượng mặt bằng.

Sau Tết, quán ăn sáng mở cửa trở lại. Con trai con dâu vẫn ngủ đến tận trưa mới vác xác đến.

Nhưng đến nơi thì không thấy tôi đâu, chỉ thấy một người lạ đứng trong quán:

“Các người là ai? Không mua đồ ăn thì đừng làm loạn!”

Hai đứa sửng sốt nhìn nhau, gọi cho tôi hơn hai chục cuộc.

Tôi không bắt máy.

Bọn chúng đâu biết, câu “muốn nghỉ vài hôm” mà tôi nói trong bữa cơm giao thừa…

Là vì căn nhà cũ mà ông nhà tôi để lại, đã được đền bù giải tỏa xong xuôi rồi.

Sau khi con trai thất nghiệp, nó dắt theo con dâu đến nói là muốn “giúp đỡ” tôi trông coi quán ăn sáng. Rồi tiện tay, chúng đổi luôn mã quét thanh toán sang tài khoản của mình.

Sự “giúp đỡ” đó kéo dài suốt năm năm.

Mỗi ngày, hai vợ chồng đó đều ngủ nướng đến tận gần trưa mới lò dò đến quán, đến rồi thì chỉ cắm mặt vào điện thoại.

Trong ngoài quán, từ lau bàn, dọn dẹp đến nấu nướng, tất cả đều do một mình tôi xoay xở.

Tối giao thừa hôm ấy, tôi chỉ nhẹ nhàng nói một câu:

“Qua năm rồi, mẹ muốn nghỉ ngơi mấy hôm.”

Câu còn chưa dứt, con dâu đã lập tức hất tung mâm cơm, tát tôi một cái giòn giã.

“Cả nhà tôi ra sức làm cho bà! Mệt cái gì mà mệt?!”

“Bà có biết nghỉ mấy ngày Tết là mất bao nhiêu tiền không?!”

“Muốn nghỉ là nghỉ, không làm thì cả nhà này lấy gì mà ăn?!”

Con trai đứng bên chỉ nhìn tôi với ánh mắt trách móc, không nói một lời.

Tôi không lên tiếng, chỉ lặng lẽ lau sạch nước canh đổ lên áo.

Hôm sau, tôi đến trung tâm môi giới chuyển nhượng mặt bằng.

Sau Tết, quán ăn sáng mở cửa trở lại. Con trai con dâu vẫn ngủ đến tận trưa mới vác xác đến.

Nhưng đến nơi thì không thấy tôi đâu, chỉ thấy một người lạ đứng trong quán:

“Các người là ai? Không mua đồ ăn thì đừng làm loạn!”

Hai đứa sửng sốt nhìn nhau, gọi cho tôi hơn hai chục cuộc.

Tôi không bắt máy.

Bọn chúng đâu biết, câu “muốn nghỉ vài hôm” mà tôi nói trong bữa cơm giao thừa…

Là vì căn nhà cũ mà ông nhà tôi để lại, đã được đền bù giải tỏa xong xuôi rồi.

1

Đêm giao thừa, tôi nấu tám món mặn một món canh.

Bưng canh từ bếp ra thì một nửa món trên bàn đã bị ăn gần hết.

Tôi được sắp chỗ ngồi tận mép bàn, đến cả bát đũa cũng chẳng ai chuẩn bị.

Con trai, con dâu và cháu nội cắm đầu ăn, tiếng tivi thì bật to hết cỡ.

“Cá hầm gì mà chín quá vậy, thịt khô queo luôn rồi.”

Con dâu là Chu Thiến vừa xỉa xói vừa gẩy cá ra khỏi đĩa:

“Mẹ à, mẹ nấu ăn càng ngày càng cẩu thả.”

“Bánh bao, hoành th ánh ngoài tiệm còn ngon hơn cái này.”

Tôi không lên tiếng, chỉ lặng lẽ ngồi xuống.

Con trai là Trần Dạ cũng phụ họa:

“Mẹ à, mẹ nên quan tâm đến gia đình nhiều hơn. Dương Dương giờ đang tuổi lớn đấy.”

Cháu nội Dương Dương nghiêng ngả trên ghế, mắt dán vào tivi.

Cơm vãi đầy bàn.

Tôi theo phản xạ cầm giẻ lau lên, định lau những hạt cơm vương vãi trên bàn.

Cánh tay che mất màn hình vài giây, thằng bé lập tức phụng phịu định khóc.

Con dâu đập mạnh đũa xuống bàn.

“Đừng có lau nữa! Không thấy con đang xem tivi à? Bận rộn cái gì mà bận rộn!”

“Thế bao lì xì của Dương Dương đâu? Ăn uống nãy giờ rồi đấy, năm nào cũng lì xì chậm rì!”

“Hôm thu tiền ở tiệm thì nhanh lắm mà!”

Tôi khựng lại, đặt khăn xuống, móc bao lì xì đã chuẩn bị sẵn ra.

Con dâu giật lấy, cân cân trong tay, giọng mỉa mai:

“Năm nào cũng như năm nào, đúng hai ngàn.”

“Tiệm ăn sáng kiếm bao nhiêu tiền như thế, sao không hào phóng hơn chút? Con nít mà khoe ra còn thấy xấ u hổ!”

Hào phóng ư…

Tôi nhìn vòng vàng trên cổ tay con dâu.

Nhìn quần áo hàng hiệu trên người Dương Dương.

Nhìn đồ gia dụng mới tinh trong nhà, nhìn điện thoại iPhone của con trai.

Tất cả những thứ hào nhoáng trong ngôi nhà này, đều nhờ tiệm ăn sáng mà có.

Tiệm của tôi, mở được mười mấy năm rồi.

Từ sau khi chồng mất vì nhồi má u cơ tim, tôi vẫn một mình gồng gánh.

Năm năm trước, con trai thất nghiệp, hai vợ chồng nói muốn đến phụ tôi.

Tôi mừng rỡ gật đầu.

Vì thế còn mở rộng thêm mặt bằng.

Tôi dậy sớm thức khuya càng cực nhọc hơn, chỉ mong kiếm thêm chút tiền cho gia đình.

Thế nhưng hai đứa thì ngủ tới gần trưa mới thèm dậy.

Ngoài việc đổi mã thanh toán sang tài khoản của chúng, còn lại chẳng đụng tay vào thứ gì.

Sự “giúp đỡ” ấy, kéo dài suốt năm năm.

Tuổi già rồi, khớp xương cũng bắt đầu phản kháng.

Tôi cứ nghĩ, cố thêm chút nữa, đợi cháu lớn thêm chút.

Cho đến vài hôm trước, tiền đền bù giải tỏa căn nhà cũ đã chuyển vào tài khoản.

Tôi tính đợi đêm giao thừa, cả nhà vui vẻ, sẽ thông báo tin tốt này.

Nhưng bầu không khí trước mắt khiến tôi có chút bối rối.

Tôi mấp máy môi, chậm rãi lên tiếng:

“Mẹ mệt rồi, sau Tết muốn nghỉ ngơi một thời gian.”

Vừa dứt lời, cả ba người trong nhà lập tức sững lại.

Ba đôi mắt nhìn chằm chằm vào tôi.

Con dâu không tin nổi, hỏi:

“Mẹ nói gì cơ?”

“Mẹ nói Mẹ mệt rồi, muốn nghỉ một thời gian, tiệm ăn sáng thì…”

“Bốp!”

Tôi còn chưa nói hết.

Một cái tát vang dội giáng thẳng vào mặt tôi.

Gương mặt tôi lệch hẳn sang một bên.

Đầu óc choáng váng, những lời định nói nghẹn lại nơi cổ họng.

“Mẹ mệt? Cả nhà này giúp mẹ làm, mẹ mệt cái gì?!”

“Nói nghỉ là nghỉ à? Mẹ không làm thì cả nhà này ăn gì? Ăn gió Tây à?!”

Con dâu thở phì ph ò, nước miếng văng cả vào mặt tôi.

Tôi nhìn khuôn mặt dữ tợn của nó, cố gắng nói hết lời.

“Ý Mẹ là muốn bàn bạc với các con…”

“Bàn bạc cái đầu bà!”

“Bà mới bao nhiêu tuổi mà đòi bỏ ngang, muốn tụi tôi nuôi à? Mơ đi!”

Con dâu gào lên, rồi bất ngờ túm lấy mép bàn.

“Rầm” một tiếng.

Cả bàn ăn bị lật ngược, âm thanh vỡ loảng xoảng vang khắp ph òng.

Canh nóng hắt vào người tôi.

Cơm canh vương vãi đầy sàn.

Nồi niêu bát đũa rơi vỡ lả tả.

Một mảnh bát vỡ bay lên, cứa vào mu bàn tay tôi, rỉ má u.

Chu Thiến đứng trước mặt tôi, ngực phập phồng.

“Tết nhất mà không chịu yên ổn à? Bà mệt, chứ tụi tôi làm bằng sắt chắc?!”

“Nếu không có tụi tôi giúp, cái tiệm rách nát đó sập từ lâu rồi! Giờ còn bày đặt không làm nữa? Bà ngoài kéo tụi tôi thụt lùi, biết làm được cái gì?!”

Má bên trái sưng vù, mu bàn tay rát nhói từng cơn.

Tôi ngẩng lên, ánh mắt hướng về con trai.

Đứa con tôi nuôi nấng ba mươi năm.

Nó kéo ghế lùi xa, trong mắt lộ rõ vẻ trách móc.

Ánh mắt trách móc… là dành cho tôi.

“Mẹ đúng là thiếu suy nghĩ thật.”

“Cái tiệm ăn sáng đó là nguồn thu của cả nhà mình, mẹ nói nghỉ là nghỉ, mẹ còn xem đây là nhà không đấy?”

“Thôi được rồi, Tết nhất đừng gây chuyện nữa. Mau dọn dẹp đi, sau này không được nhắc lại chuyện này nữa.”

Gây chuyện ư?

Một mâm cơm tôi nấu cả ngày bị hất tung, một cái tát in hằn trên mặt.

Vậy mà nó bảo tôi… đang gây chuyện.

Tôi không nói gì, lòng dần dần nguội lạnh.

Tôi cầm khăn giấy trên bàn, lau sạch canh vấy trên người.

Rồi quay lưng.

Bước vào ph òng mình.

Đóng cửa, khóa trái.

Bên ngoài, Chu Thiến vẫn đang mắng.

“Mẹ anh đó! Nhìn cái thái độ kìa!”

“Nói mấy câu kiểu đó, không thấy nực cười à? Nhà này có điều kiện gì mà để bà ấy hưởng thụ?!”

Tôi mở ngăn kéo, lấy ra băng cá nhân.

Người trong gương, tiều tụy, rã rời.

Trong mắt một mảnh u ám, đến một giọt nước mắt cũng không rơi nổi.

Bữa cơm hôm nay, vốn dĩ tôi định nói…

Căn nhà chồng để lại, tiền đền bù giải tỏa đã chuyển về rồi.

Tôi muốn nhân dịp Tết, đưa cả nhà đi chơi một chuyến.

Về rồi sẽ mở rộng tiệm ăn sáng, khai trương chi nhánh, tuyển thêm người.

Tôi đâu phải muốn lười biếng.

Chỉ là… tôi muốn cả nhà có cuộc sống tốt hơn.

Nhưng giờ nghĩ lại, e rằng… chẳng còn cần thiết nữa rồi.

2

Ngoài cửa, vang lên giọng con trai tôi.

Mang theo vẻ dỗ dành:

“Mẹ à, đừng giận nữa, ra quét dọn một chút đi, dọn dẹp lại cho xong.”

“Mẹ cũng biết mà, Thiến Thiến tính như pháo nổ, nói năng hơi gắt, ra tay cũng chẳng biết nhẹ nhàng.”

“Nhưng mà nó cũng chỉ vì lo cho cái nhà này thôi.”

Tôi ngồi bên mép giường, trên người vẫn còn dính nước canh nhớp nháp, toàn thân ám mùi thức ăn.

Giọng con trai vẫn tiếp tục, xen lẫn dò xét:

“Có điều, những lời mẹ nói lúc nãy, đúng là khiến người ta lạnh lòng thật.”

“Sao lại bảo nghỉ là nghỉ? Có phải mẹ lén để dành được một khoản tiền riêng, giờ định tiêu xài cho sướng thân phải không?”

Tôi lấy ra một tấm danh thiếp trong ngăn kéo — thông tin liên lạc của trung tâm chuyển nhượng mặt bằng.

Tiền riêng ư?

Bao nhiêu năm nay, ngoài vài cụ già còn dùng tiền mặt, thì từng đồng doanh thu ở tiệm đều tự động chảy vào tài khoản của họ.

Tiền mở rộng tiệm là khoản tôi và chồng ngày xưa chắt chiu gom góp.

Tôi ở trong cái nhà này, ăn từng bữa cơm, mua từng mớ rau, đều là từ số tiền mặt ít ỏi tôi tích góp được.

Con trai đổi xe, con dâu thay túi hàng hiệu liên tục.

Cháu nội học đủ loại lớp năng khiếu.

Thiết bị điện tử trong nhà luôn thuộc đời mới nhất.

Từng đồng, từng cắc, đều là tôi dậy từ tờ mờ sáng, vắt kiệt sức mình để kiếm về.

Vậy mà giờ đây, tôi chỉ nói mình mệt, muốn nghỉ vài hôm thôi.

Đã bị vu thành người ích kỷ, giấu tiền riêng để tận hưởng.

Tựa như tôi không còn là mẹ nữa.

Trong căn nhà này, tôi thậm chí chẳng phải là một con người trọn vẹn.

Mà chỉ là một công cụ, cắm đầu làm việc, không được có ý chí riêng.

Cảm giác tê dại trong ngực dần biến thành cơn lạnh buốt đến tận xương tủy.

Tôi thay bộ đồ dơ bẩn trên người, kéo mở ngăn kéo tầng dưới cùng.

Bên trong là hai tệp tài liệu:

Một là giấy chứng nhận quyền sở hữu tiệm ăn sáng.

Tệp còn lại là bản hợp đồng nhượng quyền trống chưa điền.

Mấy năm trước, khi cháu nội mới sinh ra.

Tôi từng định sang nhượng tiệm để tập trung trông cháu giúp vợ chồng chúng.

Lúc đó đã liên hệ trung tâm, nhưng rồi vẫn chưa quyết được.

Bây giờ, bản hợp đồng ấy cuối cùng cũng có đất dụng võ.

Tôi cầm điện thoại, bấm số của trung tâm chuyển nhượng mặt bằng.

Giọng một cô gái trẻ vang lên.

“Xin chào, đây là Trung tâm chuyển nhượng mặt bằng đường Trung Tâm.”

“Chào cô, tôi có một tiệm ăn sáng, muốn sang nhượng lại.”

Tôi bình thản trả lời.

“Vâng thưa cô, là tiệm nào ạ?”

----------
👉 Để đọc bộ này trọn vẹn, mọi người làm theo nhé:
1️⃣ Bước 1: Tặng Ghiền một nút LIKE bài viết xinh xắn
2️⃣ Bước 2: Gửi mã số 422063 vào phần bình luận bên dưới
L!nk sẽ hiển thị ở mục TẤT CẢ BÌNH LUẬN đó ạ. Đạt mốc 16 LAI là truyện tự động mở FULL cho mọi người đọc 🫶✨
Tình trạng: Đã full

422063

[Full] Xuyên không đã 40 năm, phu quân từng hứa hẹn cùng ta một đời một kiếp một đôi người nay lại đưa về một nữ tử xuyê...
15/06/2026

[Full] Xuyên không đã 40 năm, phu quân từng hứa hẹn cùng ta một đời một kiếp một đôi người nay lại đưa về một nữ tử xuyên không 16 tuổi, muốn nạp nàng ta làm quý thiếp.

Ta nói đối phương quá trẻ, tuổi còn có thể làm nữ nhi hắn.

Hắn lại đáp:

“Thấy nàng, ta như thấy lại dáng vẻ tiêu dao tự tại năm xưa của nàng.”

“Vì một lời hứa, 40 năm qua ta chỉ giữ lấy mình nàng, như thế còn chưa đủ sao?”

Ta không đồng ý.

Con trai do chính thê sinh ra liền mắng ta nhỏ nhen ghen tuông.

Nàng dâu vốn là kẻ hưởng lợi cũng khuyên ta nên độ lượng bao dung.

Ngay cả cháu nội, cháu dâu cũng ầm ĩ chê ta tuổi già mà vẫn ương ngạnh tùy hứng.

Ta giận quá mà ngã ngửa ra sau, vậy mà không một ai đỡ lấy ta.

May thay, hệ thống đã lâu không xuất hiện lại hiện lên hỏi ta có muốn trở về hiện đại hay không.

Ta không chút do dự mà gật đầu.

Một đạo bạch quang lóe lên, khi ta mở mắt, trong ph òng vẫn là đám người ấy.

Bên tai vang lên tiếng giận dữ:

“Hôm nay nạp thiếp, bất kể nàng có đồng ý hay không, ta cũng nhất định phải làm!”

…Khốn thật.

Lại mang bọn họ theo về luôn rồi!

1.

Thấy không xa kia đang chiếu phim “Chân Hoàn truyện”, trong lòng ta trào dâng một trận vui sướng.

Thật sự trở về rồi!

Hệ thống quả không lừa ta!

Chỉ là, Lục Uyên và cả đám người kia chẳng hề nhận ra điều gì khác lạ.

Bởi lẽ năm xưa ta xuyên không, cũng là vì đến khảo sát khu cổ trạch này chuẩn bị thu mua, không may vấp ngã đập đầu mà thành.

Ngoài chiếc ti vi hiện đại và những tòa nhà chọc trời ngoài cửa sổ, thì nơi đây chẳng khác gì căn nhà cổ nơi ta đã sống bốn mươi năm trong quá khứ.

“An Ca, nàng rốt cuộc có đồng ý hay không?”

Lục Uyên nhíu mày nhìn ta, kéo ta về khỏi mạch suy nghĩ.

“Cả đời này ta chỉ sủng ái mình nàng, nay chẳng qua muốn một lần buông thả, yêu thêm lần nữa, nàng cũng không chịu sao?”

Ta lặng lẽ lui một bước, trong lòng đã vững như bàn thạch.

Trở lại hiện đại, chính là chỗ dựa lớn nhất của ta.

Vì vậy khi mở miệng, giọng ta lạnh lùng khác thường:

“Các ngươi… đều thấy như vậy phải không?”

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng là con trai lên tiếng trước, lộ rõ vẻ phiền chán:

“Mẫu thân, người có biết thiên hạ đồn gì về Lục phủ chúng ta không?”

“Nói phụ thân sợ vợ, là kẻ vô dụng không dám nạp thiếp.”

“Nói nam nhân nhà họ Lục đều bị người nuôi trong khuê ph òng, do dự yếu đuối chẳng khác gì nữ nhân!”

“Đúng vậy!”

Cháu nội cũng lập tức hùa theo:

“Ta học mấy năm trong Quốc tử giám đều bị cô lập, tổ mẫu có biết vì sao không?”

Ta nâng mi mắt, nhìn vào ánh mắt đầy phẫn hận của hắn:

“Vì sao?”

“Vì tổ mẫu không cho ta theo bọn họ đến thanh lâu tiêu khiển, làm sao kết giao được bằng hữu?”

Ta không nhịn được mà bật cười lạnh, lại quay sang nhìn con dâu và cháu dâu:

“Các ngươi cũng cho rằng, Lục Uyên nên nạp thiếp?”

Con dâu ta là quận chúa đương triều, năm đó vốn không nguyện gả cho con ta.

Nhưng con ta yêu nàng ta tha thiết, ngày nhớ đêm mong.

Ta là người nhiều phen cầu xin, hứa chắc rằng con ta cả đời không nạp thiếp, cùng nàng một đời một kiếp một đôi người.

Thậm chí còn vét sạch gia tài chỉ để chuẩn bị đủ chín trăm chín mươi chín sính lễ cầu hôn.

Nàng ta mới đồng ý xuất giá.

Những năm này hai người hòa thuận ân ái, lẽ ra phải cảm tạ ta.

Thế mà lúc này, đối diện với vẻ giận dữ của con trai, nàng ta lại chỉ nhẹ thở dài, thái độ lạnh nhạt:

“Mẫu thân, phụ thân vì yêu kính người mà nhẫn nhịn bao lời đàm tiếu suốt 40 năm, giờ chỉ là muốn nạp một thiếp, người đến điều nhỏ nhoi ấy cũng không chịu sao?”

Cháu dâu cũng lập tức phụ họa:

“Đúng vậy! Tổ mẫu, người lớn tuổi rồi, còn như thế trước mặt vãn bối, thực sự là…”

Nàng ta dừng lại giữa chừng, nhưng ý trách cứ thì rõ mười mươi.

Nhìn quanh một vòng, ánh mắt cả ph òng đều mang sự thù địch.

Tâm mềm yếu cuối cùng trong lòng ta cũng hóa thành tro bụi.

Ta lắc đầu, bật cười thành tiếng.

Da/o vung tay, tóc xanh đoạn.

Phản ứng đầu tiên của Lục Uyên lại là lập tức che chắn cho nữ xuyên không kia.

Hắn ôm chặt nàng ta vào lòng, sắc mặt đại biến:

“Đừng làm nàng ấy bị thương…”

Ánh mắt hắn đầy cảnh giác và đề ph òng.

Thì ra trong lòng hắn, ta không chỉ là nữ nhân hay ghen, mà còn là dã phụ hung tợn.

Ta thản nhiên ném con d a/o gă/m xuống đất, lời lẽ dứt khoát:

“Nếu ngươi đã quyết nạp thiếp, vậy thì như lọn tóc này, từ nay c/ắt đứt sạch sẽ, ân đoạn nghĩa tuyệt!”

Con dâu muốn ngăn ta lại:

“Mẫu thân, sao phải khổ như vậy? Người đã chẳng còn xuân sắc, là một phụ nhân tuổi già, ngoài phụ thân ra, còn ai nguyện nuôi dưỡng người, tôn kính người làm chính thất?”

“Để nàng ta đi!”

Giọng Lục Uyên từ xa truyền đến,

“Ta muốn xem nàng ta có thể kiên trì được mấy ngày!”

“Không có Lục gia ta, bước ra khỏi cánh cửa này, nàng chẳng là gì cả!”

Ta không hề do dự bước qua cánh cửa ấy.

Lục Uyên sai rồi. Sai không thể cứu vãn.

Ở thế giới này, hắn và Lục gia, chẳng là gì cả.

Đến cả mảnh giấy hòa ly ta cũng chẳng cần nữa.

2

Sánh vai cùng Lục Uyên suốt bốn mươi năm, ta chưa từng nghĩ đến chuyện có một ngày sẽ phải chia ly cùng hắn.

Khi mới xuyên đến nơi này, ta cũng chỉ vừa tròn mười sáu.

Khi ấy, hắn là vị tướng quân trẻ tuổi nổi danh khắp kinh thành, phong lưu hào sảng, cưỡi ngựa bắn cung, oai phong lẫm liệt, trong lúc lỡ tay đã xé rách tà váy vải thô của ta.

Hắn đỏ mặt, nói muốn chịu trách nhiệm với ta.

Ta sợ hãi liên tục lùi lại, một mực phản đối:

“Ta tuyệt đối không gả!”

Nữ nhi khắp kinh thành đều ao ước được gả cho hắn.

Bậc cửa nhà hắn bị đạp đến suýt vỡ vì người đến cầu thân.

Mà ta là kẻ đầu tiên dám thẳng thừng từ chối.

Vì thế từ đó về sau, hắn không chuyện gì cũng lượn tới quấn lấy ta, hỏi mãi một câu:

“Tại sao nàng không nguyện gả cho ta?”

Ta bị hắn làm phiền đến không chịu nổi, liền nhướng mày, hất hàm bảo:

“Nếu một ngày An Ca ta muốn lấy chồng, nhất định phải gả cho người thâm tình nhất thế gian.”

“Ta muốn một đời một kiếp một đôi người.”

“Trừ ta ra, hắn tuyệt không được nạp thiếp, lại càng không thể trêu hoa ghẹo nguyệt bên ngoài.”

“Lục tướng quân, ngài không phải người đó.”

Ta kiên quyết phủ nhận.

Lục Uyên lại lần nữa đỏ bừng mặt:

“Nàng dựa vào đâu mà nói ta không phải?”

Từ hôm đó trở đi, tất cả thiệp mời, thư tỏ tình gửi đến Lục phủ đều bị hắn quẳng sạch ra ngoài.

Các bà mai mang sính lễ đến cũng không thể bước chân qua cổng lớn.

Mà ngay lúc hắn chuẩn bị xong mọi thứ để đến cầu thân…

Biên cương thất thủ, một trận đại chiến kéo dài năm năm nổ ra.

Lục Uyên phụng chỉ xuất chinh ra nơi biên tái đầy băng tuyết.

Trước khi lên đường, hắn chỉ nói với ta một câu:

“An Ca, ta chính là người đó.”

“Nhưng chuyến này đường xa vạn dặm, có khi không thể trở về. Nếu nàng gặp được người như thế, thì… hãy gả cho hắn.”

Sau đó, ta thật sự từng gặp một người nguyện hứa hẹn với ta.

Nhưng ta không gả.

Mà đã chờ hắn suốt năm năm.

Trận cuối cùng, Lục Uyên xâm nhập đại doanh địch, lập chiến công hiển hách, nhưng chính mình lại mất tích.

Toàn thiên hạ đều cho rằng hắn đã chết, đồng loạt cầu nguyện cho hắn.

Chỉ có ta, một mình vượt núi cao sông dài, băng qua trăm hồ nghìn suối, nếm đủ đắng cay, mò tìm giữa đống xác thối rữa để kéo hắn trở về.

Cuối cùng, ta cứu sống hắn.

Chúng ta trở thành giai thoại trong miệng thiên hạ, được hoàng thượng ban hôn, từ đó vợ chồng hòa thuận, đầu bạc răng long.

Ta từng nghĩ rằng, đã cùng sống cùng chết, vượt bao gian khổ, cuối cùng đoàn viên trọn vẹn…

Thì sẽ mãi mãi đoàn viên.

Ta chưa bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ có một ngày, Lục Uyên phản bội ta.

Không—có lẽ trong mắt hắn, đó không phải phản bội.

Mà là hắn đã nhẫn nhịn ta suốt bốn mươi năm.

Giờ đây, hắn không muốn nhẫn nhịn nữa.

3

Khi ta đẩy cánh cổng lớn Lục phủ ra…

Tiếng ồn ào náo nhiệt của thành thị mới thực sự ùa vào, từ xa đến gần, xộc vào không gian như một hòn đảo cô lập bao năm.

Đèn neon lấp loáng, tiếng còi xe inh ỏi, âm thanh huyên náo không dứt…

Tất cả cảnh tượng đó phản chiếu trong đôi mắt trừng lớn đầy ki nh ho àng của đám người Lục gia.

Ai nấy đều biến sắc:

“Đây… đây là nơi nào vậy?”

Lục Uyên trợn tròn mắt:

“An Ca, chẳng lẽ đây chính là thế giới hiện đại mà nàng từng nhắc tới?”

Chỉ có nữ xuyên không kia là tỏ vẻ vui mừng đến rơi lệ:

“Ta về rồi! Ta thật sự đã trở về rồi…”

Nàng ta như mê loạn, không ngừng lặp đi lặp lại câu ấy.

Cả đám người Lục gia đều bị khung cảnh nhà cao tầng rợp trời kia làm cho nghẹn lời.

Lục Uyên vì từng nhiều lần nghe ta miêu tả về thế giới hiện đại, nên là người đầu tiên lấy lại bình tĩnh.

Hắn kích động:

“An Ca, không ngờ cả đời này ta cũng có thể nhìn thấy quê hương nàng.”

“Mau, mau dẫn ta đi xem biệt thự, vườn hoa, xe ngựa—”

“Còn cả thứ có thể bay lên trời, chạy nghìn dặm trong ngày nàng từng nhắc tới, ta cũng có thể thử một lần chăng?”

Lục Uyên rạng rỡ như hài đồng mới lớn.

“Hình như nàng còn kể rằng, ở hiện đại có một thứ gọi là giấy chứng hôn, một khi đã lĩnh, thì trở thành phu thê, không ai có thể chia cắt?”

Phải, ta từng nói với hắn như vậy.

Khi ấy chúng ta mới thành thân chưa lâu.

Ta nhớ nhà.

Hắn ôm ta vào lòng, dỗ dành ta kể chuyện hiện đại để vơi đi nỗi tương tư.

Ta đã kể cho hắn rất nhiều điều.

Ta nói, ở quê ta, nếu hai người ký vào giấy chứng hôn, thì một nam một nữ, sẽ suốt đời suốt kiếp bên nhau không rời.

Hắn từng ôm ta mộng tưởng:

“Nếu ta theo nàng đến hiện đại, được cùng nàng lĩnh cái vật tượng trưng cho tình yêu và lòng thủy chung ấy, thì tốt biết bao.”

Giờ, hắn thật sự có cơ hội ấy trong tay.

Nhưng điều đầu tiên hắn làm lại là nắm tay nữ xuyên không.

“Ahh, A Uyển, nàng cứ yên tâm. Ta từng hứa sẽ cho nàng danh phận, quyết không thất tín.”

Ta bật cười trong lòng.

Lục Uyên cũng từng hứa với ta, một đời một kiếp một đôi người.

Chẳng phải… cũng đổi thay rồi sao?

Tô Uyển nhìn về phía ta, thần sắc ngập ngừng:

“Nhưng chính thê là phu nhân mà, ta không nên cướp mất vị trí ấy của người.”

Lục Uyên lại quay sang ta, cau mày quát:

“An Ca, chúng ta đã làm vợ chồng bốn mươi năm, nửa thân đã vào đất, chẳng lẽ chỉ vì cái danh phận mà nàng cũng để tâm?”

Nhìn vẻ mặt đầy lý lẽ kia của hắn…

Ta không nhịn được bật cười khẽ:

“Không để tâm.”

“Hay lắm!”

Lục Uyên xoa xoa chòm râu đã điểm bạc, hài lòng gật đầu:

“Vậy nàng mau đi chuẩn bị mấy thứ nàng từng nói đến kia đi, cái gì mà Tứ đại Kim cang, rồi còn váy cưới, nhẫn cưới gì đó, nói chung phải là thứ tốt nhất. Ta muốn A Uyển trở thành tân nương hạnh phúc nhất đời này!”

Hắn nhìn Tô Uyển đầy sa y đắm, ánh mắt như dán chặt, ngọt ngào ướt át.

Con dâu ta mắt sáng rỡ, hai má phiếm hồng, vội chen lời:

“Mẫu thân, váy cưới thật sự đẹp vậy sao? Con cũng muốn tổ chức lại lễ cưới với phu quân!”

“Đúng đó, náo nhiệt như vậy, con cũng muốn tham gia!” cháu dâu liên tục gật đầu.

Cháu nội thì đã bước ra khỏi cửa, mắt sáng như sao khi nhìn về thế giới mênh mông trước mặt:

“Tổ mẫu, người mau đưa cho con ít vàng bạc đi, con muốn ra ngoài xem xem thế giới nghìn năm sau này ra sao!”

Tiếng còi xe như xé rách không gian.

Đám người ấy, mang theo thế giới cũ, đã bước vào thế giới của ta.

Họ tưởng rằng, theo lời ta kể, ở nơi này họ sẽ được vẫy vùng tự do.

Nhưng họ chưa từng nghĩ, chưa từng sống đời hiện đại, làm sao thích ứng nổi?

Mà người duy nhất họ có thể nương tựa—

Chính là ta.

Ta chậm rãi hỏi, hơi nghiêng đầu:

“Tổ mẫu ngươi, chẳng phải là cô nương Tô Uyển đó sao?”

“Ngươi tìm ta lấy tiền làm gì?”

----------
❤️ Chỉ mất 5 giây để nhận linh sớm nhất nhé:
1️⃣: Nhấn THÍCH bài viết này
2️⃣: Để lại mã 420834 dưới phần bình luận là xong
Mọi người nhớ chọn TẤT CẢ BÌNH LUẬN để thấy lin nhé. Đủ 16 LAI là truyện sẽ tự động mở FULL🫶✨
Tình trạng: Đã full

420834

[HOÀN THÀNH] Ta là một người gỗ do chính tay Võ An Hầu Tạ Duẫn điêu khắc thành.Để ta có được thất tình lục dục như con n...
14/06/2026

[HOÀN THÀNH] Ta là một người gỗ do chính tay Võ An Hầu Tạ Duẫn điêu khắc thành.

Để ta có được thất tình lục dục như con người, hắn đã trải qua chín chín tám mươi mốt kiếp nạn mới tìm được một trái tim “Thất khiếu linh lung” cho ta.

Nhưng sau này, khi “ánh trăng sáng” của hắn mắc bệnh tim trở về, hắn lại tự tay khoét đi trái tim của ta.

“Người gỗ vốn dĩ không có tim, trái tim này Chi Chi cần hơn nàng.”

Tạ Duẫn quên mất rằng, người gỗ mất đi trái tim thì không thể sống nổi.

Ta là một người gỗ do chính tay Võ An Hầu Tạ Duẫn điêu khắc thành.

Để ta có được thất tình lục dục như con người, hắn đã trải qua chín chín tám mươi mốt kiếp nạn mới tìm được một trái tim “Thất khiếu linh lung” cho ta.

Nhưng sau này, khi “ánh trăng sáng” của hắn mắc bệnh tim trở về, hắn lại tự tay khoét đi trái tim của ta.

“Người gỗ vốn dĩ không có tim, trái tim này Chi Chi cần hơn nàng.”

Tạ Duẫn quên mất rằng, người gỗ mất đi trái tim thì không thể sống nổi.



Phủ Võ An Hầu, viện Ngô Đồng.

“Chiêu Chiêu, chỉ có trái tim Thất khiếu linh lung của nàng mới chữa kh ỏi bệ nh cho Chi Chi, ngoan, đưa cho ta.”

Giọng Tạ Duẫn dịu dàng, nhưng con dao găm trong tay hắn lại không chút do dự rạch nát lồng ngực ta.

Chỉ trong chớp mắt, mặt ta trắng bệch.

“Tạ Duẫn, ta đau…”

Tay hắn hơi khựng lại, rồi mỉm cười xoa đầu ta.

“Người gỗ không có tim, căn bản sẽ không biết đau, đừng giả vờ nữa.”

Hắn tàn nhẫn moi ra trái tim đang phát ra ánh sáng lưu ly ấy, rồi vội vã rời đi.

Cửa ph òng bị đẩy ra, gió rét mùa đông gào thét khiến ta bất giác rùng mình.

Gió lạnh buốt thổi lùa qua lỗ hổng trên ngực, cơn đau đớn dày đặc truyền đến làm ta lảo đảo ngã nhào xuống đất.

“Tạ Duẫn, người gỗ không biết đau, nhưng giờ ta đã là người rồi.”

“Mất đi trái tim, ta sẽ chết, nhiều nhất là mười ngày nữa ta sẽ biến lại thành một khúc gỗ khô, có phải chàng đã quên hết rồi không?”

Ta vốn là một cây Ngô Đồng ngàn năm trên đỉnh Thanh Phong, hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt mà sinh ra linh trí, từ đó gặp được Tạ Duẫn.

Thuở nhỏ, hắn trèo lên thân cây của ta phóng tầm mắt ra xa, kể cho ta nghe những niềm vui và nỗi buồn của hắn.

Lớn lên, hắn lại thường xuyên gảy đàn ngâm thơ, luyện võ đánh quyền trước mặt ta.

Về sau nữa, ngày đêm hắn cứ lẩm bẩm với ta hai chữ “thích nàng”.

Khi ta vẫn chưa hiểu thế nào là thích, một trận mưa bão mang theo sấm sét cuồn cuộn ập đến.

Ta che chở cho Tạ Duẫn dưới gốc cây, còn bản thân bị sét đánh cháy đen thành một khúc gỗ khô.

Ta cứ tưởng mình đã chết.

Không ngờ khi mở mắt ra, ta lại bị Tạ Duẫn điêu khắc thành một con rối gỗ. Hắn mặc quần áo cho ta, chải tóc, bôi son phấn, lại còn đặt cho ta cái tên Lâm Chiêu Chiêu”.

Hắn ôm ta ngày đêm thổ lộ nỗi nhớ nhung và tình yêu, còn dốc hết sức lực tìm về trái tim Thất khiếu linh lung, biến ta thành một con người thực sự.

“Chiêu Chiêu, cuối cùng nàng cũng có thể ở bên cạnh ta rồi.”

Bên Tạ Duẫn bao nhiêu năm, ta có được hỉ nộ ái ố của con người, học được thế nào là yêu, thế nào là thích.

Nhưng hôm nay, hắn lại lấy lại trái tim này.

Nhớ lại chuyện cũ, khóe mắt ta cay xè.

Ta muốn xem người mà Tạ Duẫn khoét tim ta để cứu rốt cuộc là ai. Ai lại có thể quan trọng hơn người đã bên hắn hai mươi năm như ta.

Ta túm chặt vạt áo, che đi vết thương rách nát, lảo đảo đi theo bước chân của Tạ Duẫn.

Bích Thủy Cư, trúc xanh bao quanh.

Ta nhìn Tạ Duẫn bước vào trong, một lát sau liền truyền đến giọng nói trầm ấm, dịu dàng của hắn.

“Chi Chi, thuốc này lấy trái tim Thất khiếu linh lung làm thang dẫn, muội uống vào là sẽ khỏe lại thôi.”

Một giọng nói mềm yếu, nũng nịu vang lên:

“Chỉ trách cơ thể muội yếu ớt, dưỡng bệnh ở Dược Vương Cốc bao năm cũng không khỏi. Chẳng thể trao cho Duẫn ca ca thứ gì, càng không thể lấy thân báo đáp, nếu không…”

Tạ Duẫn lập tức ôm chặt cô gái đó vào lòng: “Nói ngốc nghếch gì vậy, muội bình an vô sự là ta đã mãn nguyện rồi.”

Qua khe cửa sổ, ta nhìn thấy Tạ Duẫn ngồi bên mép giường, tự tay bón từng thìa thuốc cho người phụ nữ trên giường.

Rèm che được vén lên, lộ ra một khuôn mặt tái nhợt vì bệnh tật.

Khoảnh khắc nhìn rõ dung mạo người phụ nữ đó, một nỗi hoảng loạn khó tả bủa vây lấy ta.

Khuôn mặt của cô ta, lại giống hệt ta!

Ta chợt nhớ ra thân phận của cô ta — Đích nữ của Thượng thư, Vưu Chi Chi, từ nhỏ ốm yếu được nuôi dưỡng ở Dược Vương Cốc.

Nghe đồn nửa năm trước cô ta đột ngột hồi kinh, nhưng chưa từng xuất hiện trước mặt người ngoài.

Không ngờ lại được Tạ Duẫn đón về giấu trong khuê ph òng.

Khuôn mặt của ta…

Là hắn dựa theo dung mạo của Vưu Chi Chi mà điêu khắc sao?

Rõ ràng đã không còn tim, nhưng lúc này lồng ngực ta vẫn đau đớn kịch liệt.

Ta không muốn nhìn cảnh tượng chướng mắt này nữa, quay người định đi, lại vô tình giẫm phải một cành cây khô.

“Rắc” một tiếng lanh lảnh, hai người trong ph òng đồng loạt nhìn về phía ta…

Chương 2

Tạ Duẫn biến sắc.

Hắn lập tức kéo rèm che khuất tầm nhìn của Vưu Chi Chi, nói nhỏ với cô ta vài câu rồi sải bước đi về phía ta.

“Nàng đến đây làm gì?” Hắn nhíu chặt mày.

Ta biết hắn không vui, nhưng vẫn nói: “Ta đến thăm chàng, tiện thể xem Chi Chi bệnh nặng trong lời chàng là ai.”

Tạ Duẫn kéo ta ra ngoài: “Nàng về trước đi, Chi Chi sợ người lạ, ta sợ nàng làm muội ấy hoảng sợ.”

Ta sững người, trong cổ họng như mọc ra vô số dằm gỗ, nghẹn ứ khiến ta không thốt nên lời.

Sao lại hoảng sợ?

Là vì ta có khuôn mặt giống cô ta, hay vì ta là một người gỗ sống?

Chưa để ta lên tiếng, trong ph òng đã truyền ra giọng nói yếu ớt của Vưu Chi Chi.

“Duẫn ca ca, ai ở bên ngoài vậy?”

“Con nha hoàn nhóm lửa dưới bếp thôi, tới hỏi xem tối nay muội muốn ăn gì.”

Tạ Duẫn lớn tiếng đáp lời, sải bước quay lại vào trong.

Trước khi bước qua cửa, hắn ra hiệu cho ta mau chóng rời đi: “Một con nha hoàn thấp hèn, sau này nếu không có việc quan trọng thì đừng bước chân vào Bích Thủy Cư, kẻo quấy rầy tiểu thư tĩnh dưỡng.”

Ta như bị một gậy đánh thẳng vào đầu, một luồng khí lạnh chạy dọc toàn thân.

Quen biết Tạ Duẫn hai mươi năm, sớm tối kề cận năm năm, ta tưởng mối quan hệ giữa chúng ta là đặc biệt.

Hóa ra cuối cùng chỉ là một “nha hoàn thấp hèn”.

Ta thất thần bước ra khỏi Bích Thủy Cư, sơ ý vấp phải bậu cửa, ngã nhào vào đống tuyết.

Những viên đá nhọn dưới lớp tuyết trắng rạch rách y phục ta, đâm vào da thịt nhưng không hề ch ảy má u, chỉ lộ ra những đường vân gỗ mờ nhạt bị xước xát.

Ta thẫn thờ, mất đi trái tim Thất khiếu linh lung, ta sắp biến lại thành người gỗ rồi.

Mấy tỳ nữ đi ngang qua nhìn thấy ta, chỉ trỏ bàn tán:

“Một con rối làm từ khúc gỗ mục mà cũng ảo tưởng muốn đường hoàng làm người giống chúng ta.”

“Chắc cô ta còn chưa biết, ngần ấy năm Tiểu hầu gia chỉ coi cô ta là kẻ thế thân, ngay cả khuôn mặt đó cũng là khắc theo dung mạo của Chi Chi cô nương.”

“Tiếc là hàng giả thì vẫn là hàng giả, có giống đến đâu cũng chẳng thể thay thế đồ thật!”

Tạ Duẫn coi ta là vật thay thế cho Vưu Chi Chi sao?

Vậy tại sao hắn lại vượt muôn vàn trắc trở tìm bằng được trái tim Thất khiếu linh lung cho ta, tại sao lại dạy ta thất tình lục dục, dạy ta thế nào là thích và yêu?

Ta không thể nghĩ thông.

Nhưng ta biết, con người thường nói một từ gọi là “kịp thời dừng bước”.

Tạ Duẫn không thích ta, vậy thì ta cũng không cần thích hắn nữa.

Đây là lần đầu tiên ta nảy sinh ý định rời đi vĩnh viễn.

Trước khi đến Hầu phủ, ta đã ở đỉnh Thanh Phong một ngàn năm.

Nơi đó có một rừng Ngô Đồng rộng lớn, còn có Hòe gia gia nhìn ta lớn lên.

Đó là nhà của ta, cũng là nơi ta và Tạ Duẫn lần đầu gặp gỡ, nhưng ta đã không còn nhớ đường về Thanh Phong Lĩnh nữa.

----------
👉 Để đọc bộ này trọn vẹn, mọi người làm theo nhé:
1️⃣ Bước 1: Tặng Ghiền một nút LIKE bài viết xinh xắn
2️⃣ Bước 2: Gửi mã số 543857 vào phần bình luận bên dưới
L!nk sẽ hiển thị ở mục TẤT CẢ BÌNH LUẬN đó ạ. Đạt mốc 16 LAI là truyện tự động mở FULL cho mọi người đọc 🫶✨
Tình trạng: Đã full

543857

Address

Ho Bo

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Ổ Mọt posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Ổ Mọt:

Share