Dats.Tale Photography

Dats.Tale Photography 📸 Storytelling visuals for soulful moments, people & spaces
📍Available on weekends
📩 Booking & collab: DM or [email protected]

~ Mistaken A boy was born,Born to collectthe pieces.As time went by,the puzzle pieces were mixed.Mixed with missesMissed...
30/09/2025

~ Mistaken

A boy was born,
Born to collect
the pieces.

As time went by,
the puzzle pieces were mixed.
Mixed with misses
Missed with mixes

The boy grew up.
Grew up to be a man.
The man
took out the pieces.

And matched them
on a empty canvas.
Puzzled them
on the wrong places.

Finally,
he named it
a memory.

“What I want to say in this poem, is that memories are changing. It's getting bigger or smaller, or more beautiful, or more cruel. It's the mess of puzzle pieces. However, though we can't remember those pieces exactly, memory beautiful as it is, like an art.”
- Kim Ji Soo.

“Mình tự do, do tự mình.”
14/09/2025

“Mình tự do, do tự mình.”

Phần thưởng cho việc dậy sớm đón bình minh lúc 4h sáng ^^Chúc mọi người cuối tuần tốt lành nhen 🥳
31/08/2025

Phần thưởng cho việc dậy sớm đón bình minh lúc 4h sáng ^^

Chúc mọi người cuối tuần tốt lành nhen 🥳

Hạnh phúc, hóa ra… không cần quá nhiềuMình từng đọc được một đoạn như thế này:“Càng trong sáng, càng dễ hạnh phúc.Thực r...
25/06/2025

Hạnh phúc, hóa ra… không cần quá nhiều

Mình từng đọc được một đoạn như thế này:
“Càng trong sáng, càng dễ hạnh phúc.
Thực ra, con người vốn dễ hạnh phúc.
Nhưng đau khổ vì có nhiều lòng tham.
Tấm lòng sạch sẽ, không có tham lam gì, thì rất dễ để hạnh phúc.
Mọi việc đều tốt đẹp. Nếu tiếp nhận với lòng biết ơn thì tất cả đều tốt đẹp.”

Lúc đó nghe xong, mình chỉ gật đầu… rồi quên.
Nhưng càng sống, càng thấy… đúng thật.

Tuổi thơ mình không có gì nhiều.
Thậm chí là còn thiếu. Nhưng lạ thay, vẫn thấy rất vui.
Một món đồ chơi nhựa mẹ mua ngoài chợ.
Một buổi trưa hè tắm mưa.
Một buổi chiều đá bóng dưới sân đầy bụi.
Là đủ cười rộn cả xóm rồi.
Không phải vì có ít … mà vì chẳng đòi hỏi gì thêm.
Không mong gì quá cao. Không so đo, tính toán với ai.

Giờ đây, cuộc sống đủ đầy hơn…
Nhưng nhiều lúc, để có một ngày vui trọn vẹn, lại chẳng dễ như xưa.
Vì càng lớn, lòng người càng nhiều kỳ vọng. Càng nhiều “muốn”, càng nhiều “phải”.
“Phải làm được điều này”, “muốn có được điều kia”…
Thành ra lúc nào cũng thấy thiếu, cũng thấy mình chưa đủ.

Nhưng sự thật là…
Có lẽ ta không mệt vì thiếu,
mà vì cứ muốn thêm.
Không phải hiện tại không có gì,
mà vì ta quên mất, từng điều nhỏ bé đã chính là phép màu rồi.

Hạnh phúc, đôi khi chỉ là:
- Được thấu hiểu một điều có giá trị
- Được giúp một người bằng cả tấm lòng
- Được nhận một lời cảm ơn chân thành
– Được biết người thân vẫn khỏe mạnh
– Được ngồi yên, và trân trọng những gì mình đang có.

Thì ra, khi mang tấm lòng biết ơn… thì mọi thứ đều đủ.
Biết ơn vì hôm nay còn được sống,
biết ơn vì hôm nay còn khỏe mạnh,
biết ơn vì vẫn còn được làm điều ý nghĩa,
biết ơn… và thật sự biết ơn.

Còn bạn thì sao?
Có khi nào bạn cũng từng thấy:
Hạnh phúc… hóa ra không cần quá nhiều?

📍Quán nhạc Cầm – Gác 3, 06 P. Nguyễn Thượng Hiền, Nguyễn Du, Hai Bà Trưng, Hà Nội

Đã bao lâu rồi bạn chưa quay lại một nơi từng rất thân quen?Một nơi mà chỉ cần bước vào, nhiều góc kỷ niệm bỗng ùa về nh...
22/06/2025

Đã bao lâu rồi bạn chưa quay lại một nơi từng rất thân quen?

Một nơi mà chỉ cần bước vào, nhiều góc kỷ niệm bỗng ùa về như mới hôm qua.

Sau 6 năm, mình quay lại Cầm,
là lần đầu kể từ khi Cầm chuyển qua địa điểm mới. Cũng là dịp được chạm lại quá khứ, một quãng thời gian thật đẹp và nhiều cảm xúc.

Nhớ lại khoảng 2018 - 2019, có những đợt thời gian mình ngồi ở Cầm và 60S Thổ Quan còn hơn cả ở nhà trọ.
Buồn - ra Cầm.
Vui - ra Cầm.
Sau tan học, khi muốn gặp bạn bè… cũng hẹn ra Cầm.
Trong tâm hồn trống trải, mơ hồ của sinh viên năm nhất, năm hai ngày ấy, những thứ có thể lấp đầy phần nào khoảng rỗng là bạn bè, âm nhạc, và những lần lang thang vô định giữa Hà Nội.
Thì Cầm, cùng 60S là nơi bình yên nhất mà mình có thể nghĩ đến, là nơi mình được vỗ về.

Dạo quanh Cầm mới mà bao kỉ niệm, âm thanh ở Cầm cũ và Tổ hợp 60S như ùa về.
Những Kofi, Xlab, 90s Second Hand, Èn Èn,… rồi Kafka, Atlas chạy quanh khu, những hình ảnh quen thuộc như sống lại trước mắt.
Thời gian ấy là thời kỳ thịnh hành của âm nhạc độc lập. Bầu không khí văn nghệ của người trẻ len lỏi khắp nơi, trong từng góc phố Hà Nội.
Yêu Cầm, và hay cắm rễ ở đây, vì là nơi rất dễ được nghe tiệc âm thanh miễn phí - từ anh Ếch Hồng, anh chị Tàu Bay, anh Minh Đinh, chị Vũ Thanh Vân, Đét, anh Huy Lê, chủ tịch Kim,… và rất nhiều các bạn trẻ yêu âm nhạc hay lui tới.
Nhớ cả những lần tiết kiệm tiền ăn để dành nghe Đêm Cầm Ca, với những bản tình ca thời kì Tân nhạc Việt Nam và nhạc cổ điển vang lên trên Gác Cầm.

Thời gian trôi qua thật nhanh, 6 năm như một cái chớp mắt.
Dù không còn là người của những năm tháng chênh vênh ấy nữa. Nhưng mình biết ơn, vì một phần bản thân hiện tại đã được nuôi dưỡng từ những rung cảm chân thành ấy.
Dù Cầm đã chuyển mình, nhưng khi quay lại, cảm nhận vẫn thật thân quen, vì được trở về với một phần kí ức đẹp đẽ .
Hoá ra, những nơi chốn từng ôm lấy ta trong những năm tháng chưa kịp hiểu rõ mình là ai, luôn giữ một vị trí rất đặc biệt trong tấm lòng.

Và nếu có thể nói một điều, sẽ là:
Cảm ơn những điều đã qua, vì nhờ có chúng, mình mới là mình của hôm nay.

(Hai ảnh cuối là mẻ mứt cuối ở Cầm cũ, và ngày cuối trước khi 60S Thổ Quan đóng cửa - với rất nhiều anh chị em đến chia tay.

“Ta có những giấc mơ thật lớnTa có những ước mơ thật toTa có những khát khao thật rộngVẽ nên một bức tranh tự do…”Trưa n...
12/06/2025

“Ta có những giấc mơ thật lớn
Ta có những ước mơ thật to
Ta có những khát khao thật rộng
Vẽ nên một bức tranh tự do…”

Trưa nay, YouTube mình phát ngẫu nhiên album “An” của Lil Wuyn.
Ban đầu chỉ định mở nghe lúc ăn cơm.
Nhưng rồi… một vài câu rap khiến mình dừng lại.

Chợt tự hỏi:
“Ước mơ của mình là gì nhỉ?”

Hồi nhỏ, mình từng muốn làm siêu nhân đỏ để giải cứu thế giới
Rồi mơ thành nhà du hành vũ trụ, cầu thủ bóng đá, một thầy giáo “cool ngầu” như Onizuka.
Lớn hơn thì từng ước mơ làm barista, bartender chuyên nghiệp, rồi trở thành nhiếp ảnh gia.
Còn gần đây, mình chỉ mong người thân nhiều sức khỏe. Còn bản thân, sống khỏe mạnh, tử tế và hạnh phúc. Vậy là đủ rồi.

Mình từng gặp nhiều người với những ước mơ thật lớn:
Phải thành công, thật giàu có, có nhà to xe đẹp.
Nhưng khi hỏi kỹ hơn: “Vì sao lại muốn những điều đó?”
Thì nhiều người… bỗng ngập ngừng.

Có lúc mình cũng vậy. Muốn rất nhiều, mà chẳng rõ thật ra mình cần gì.

Những giấc mơ giống như những vì sao chúng mình theo đuổi suốt hành trình. Có lúc sáng rõ, có lúc mờ xa.
Nhưng mình nghĩ, trước khi tự hỏi “Mình mơ ước điều gì?”, đó là trả lời câu hỏi “Mình có đang sống thật với chính mình không?”.

Sẽ thật tệ nếu dành cả đời để chạy theo những kì vọng của một ai đó…
Hay mải miết theo đuổi một ảo vọng chưa bao giờ là của mình.

Mình tin, trong mỗi chúng ta đều có tiềm năng riêng biệt. Như hạt giống, cần thời gian mới biết trở thành cây lê hay cây ngải cứu. Là cây kết trái ngọt, mát lành cho mùa hạ. Hay làm lá thuốc, để nương nhờ khi đau đớn. Những tiềm năng cũng cần được lắng nghe và kiên nhẫn chăm bón để trưởng thành.

Nghĩ kỹ lại…
Sau tất cả, có lẽ điều chúng ta tìm kiếm sau cùng là cảm giác tự do và hạnh phúc.
Và sự tự do thực sự bắt đầu từ khoảnh khắc ta ngừng đuổi theo những giấc mơ của người khác. Để trở về tập trung vào chính bản thân mình, đúng không ?

📍 Quán nhạc Cầm – Gác 3, 06 P. Nguyễn Thượng Hiền, Nguyễn Du, Hai Bà Trưng, Hà Nội

� �

Không biết mình thích gì cũng không sao…Có một thời gian, mình rất lạc lối.�Không biết điều gì là mình thật sự yêu thích...
08/06/2025

Không biết mình thích gì cũng không sao…

Có một thời gian, mình rất lạc lối.�Không biết điều gì là mình thật sự yêu thích. Không rõ định hướng sống là gì. Cảm giác như đang bước đi giữa sương mù – mông lung và vô định.

Mình đã mang câu hỏi ấy đến hỏi cô:�“Cô ơi, làm sao để biết mình yêu thích điều gì, để sống hết mình vì điều đó ạ?”
Cô không cho mình lộ trình hay lý thuyết.�
Chỉ nói:�“Hãy yêu tất cả. Hạ lòng xuống khiêm tốn và học tất cả. Đừng kén chọn nữa.”
Thì ra, mình cứ chờ một điều “thật đặc biệt” mới chịu bắt đầu. Nhưng vì kén chọn, nên chẳng bắt đầu gì cả.�
Cứ thế – đứng yên chờ cảm hứng, đam mê, hay một định hướng rõ ràng.

Cô nói:�“Việc gì cũng cần. Nếu yêu bản thân – sẽ học tất cả, để chiến thắng tất cả.”�
Mình nhận ra: không cần “giỏi một cái gì đó” mới có giá trị.�Mà khi hết mình trong từng việc, thì chính mình trở nên đáng quý.

“Bắt đầu luôn khó. Nhưng bắt đầu – là đã đi được nửa chặng đường.”�
Không ai giỏi từ đầu cả.�Chỉ khi dám công nhận thiếu sót, chịu học, chịu làm, chịu sai và không bỏ cuộc - mới trưởng thành được.

Hết mình – không chắc sẽ thành công. Nhưng chắc chắn sẽ thay đổi.
“Đừng tính toán thiệt hơn. Hết mình một cách trong sáng – nhìn có vẻ ngu ngốc, nhưng đó là trí tuệ số một.”�
Mình tin điều đó.

Vậy nên, nếu bạn cũng đang thấy lạc lõng…�Đừng đợi nữa.
* Đừng đợi giỏi mới bắt đầu.
* Đừng đợi rõ ràng mới bước tới.��Chỉ cần:
* Bắt đầu
* Khiêm tốn học
* Hết mình làm
Rồi mọi thứ sẽ dần rõ ràng hơn trên hành trình bạn sống tử tế với từng ngày.

Có thể ta chưa biết mình sinh ra để làm gì…�Nhưng nếu sống hết lòng mỗi ngày – thì ngày đó chẳng bao giờ là hoang phí.�
Bạn nhỉ?

📍 Cà phê Nhà Kho – 599 Đ. La Thành, Thành Công, Ba Đình, Hà Nội

� �

An toàn thật sự là gì nhỉ?Mình hỏi bạn: như thế nào là an toàn? Hiện tại, công việc, cuộc sống ổn định, đang nỗ lực để m...
02/06/2025

An toàn thật sự là gì nhỉ?
Mình hỏi bạn: như thế nào là an toàn?
Hiện tại, công việc, cuộc sống ổn định, đang nỗ lực để mọi thứ trong tầm kiểm soát của mình. Như vậy là an toàn đúng không?
Nhưng ngày nào cũng trôi qua giống nhau một cách bình bình thế này… Động lực và nhiệt huyết sống ngày ngày càng vơi đi, thì an toàn kiểu này chán quá nhỉ?

Bạn bảo không phải.
Bởi vì rất bất an, nhiều nỗi sợ – nên mới cố gắng gồng lên, kiểm soát đủ thứ, chỉ để cảm thấy bản thân “đang ổn” như thế.
Thật ra, mình làm gì có khả năng kiểm soát được mọi thứ đâu. Mình chỉ có thể nỗ lực chuẩn bị cho bản thân thật vững: Để đối diện, sống sót và… vượt qua từng điều mà thôi.

An toàn thật, không phải là né tránh hiện thực. Mà là dám đối diện, đập tan mọi vấn đề, cản trở – rồi bước qua nó.

Chúng ta đang sống trong một thời đại biến động liên tục. Biến đổi khí hậu, khủng hoảng kinh tế, AI phát triển đến mức thay thế nhiều phần công việc của con người...
Thời đại thay đổi, thì ngành nghề cũng sẽ thay đổi.
Không dễ để gắn bó mãi với một thứ gì.
Vậy nên, làm gì “phù hợp với bản thân” và “phù hợp với thời đại” là được.
Quan trọng là: bản thân phải trở thành người có khả năng thích nghi, và có thực lực giải quyết vấn đề. Người như thế – ở đâu cũng cần.
Bạn có nghĩ vậy không?

Trưa nay, trên đường về, mình thấy hàng cây bằng lăng tím bắt đầu nở rộ.
Giữa khói bụi, nắng mưa của thành phố này - Chúng vẫn nỗ lực tăng trưởng và đổi mới từng ngày như vậy. Nhìn lại, thấy… bản thân cũng phải sống sao cho ra sống.
Không chỉ tồn tại – mà là thật sự sống động.
Bạn nhỉ?

📍 Cà phê Nhà Kho – 599 Đ. La Thành, Thành Công, Ba Đình, Hà Nội



Có bao giờ bạn thả người trên một chiếc ghế thật êm… rồi bỗng thấy hoang mang vì không biết: mình đang được nghỉ ngơi – ...
24/05/2025

Có bao giờ bạn thả người trên một chiếc ghế thật êm… rồi bỗng thấy hoang mang vì không biết: mình đang được nghỉ ngơi – hay đang bị giữ chân lại?

Nếu thời gian trôi qua nhưng bản thân lại không tăng trưởng hay tiến bộ, thì chúng ta sẽ ngày càng thêm lo lắng, nản lòng và thất vọng về chính mình. Đúng không?

Gần đây, mình hay tự hỏi bản thân (cũng hơi trăn trở thật ^^”).
Ba năm nữa, năm năm nữa… mình có thật sự muốn gắn bó với công việc hiện tại không? Một công việc khá tốt - giống như chiếc ghế êm: đủ ấm, đủ chắc.
Nhưng đôi lúc mình phân vân: Liệu mình đang ngồi nghỉ, hay đang bị cái ghế ấy “giữ chân”. Một cảm giác cứ… bình bình, xuống dần và mãi chẳng thấy hơn.

Mình từng đọc được ở đâu đó: “Để làm điều mình thích, bạn phải làm 99 điều mình không thích.”

Hai tuần trước, mình được cầm máy ảnh đi chụp – là việc mình yêu thích nhất. Nhưng khác biệt là… lần này lại thấy trống rỗng kinh khủng, vì mọi thứ không như ý mình.

Từng khung hình đều khiến mình nghi ngờ:
‘Sao ảnh không đẹp như lần trước? Sao cảm xúc cứ lạc lõng thế nào ấy?’.
Mình suýt để nỗi nghi ngờ và thất vọng ấy nuốt chửng cả buổi chụp. Cho đến khi chợt nhớ ra: ‘Mình đã nỗ lực bao ngày mới có được chiếc máy ảnh này. Được làm điều mình thích, đáng lẽ phải biết ơn chứ, đúng không?’

Và thế là, mình thử thay đổi tấm lòng: Từ ‘so sánh’ sang ‘biết ơn’. Từ ‘kỳ vọng’ sang ‘trân trọng’. Kỳ diệu thay, mọi thứ bỗng trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Mình nhận ra:
Muốn mọi thứ tốt đẹp một cách nhanh chóng cũng là một kiểu tham. Mà chính bởi lòng tham khiến chúng ta đau khổ. Nên… bỏ đi thì sẽ nhẹ người và hạnh phúc hơn. Bạn nhỉ !?

Chắc mình sẽ chia sẻ thêm sau, nếu bạn còn muốn nghe nha. ^^

📍 Cà phê Nhà Kho - 599 Đ. La Thành, Thành Công, Ba Đình, Hà Nội
(Quán này hợp những hôm cần ngồi lặng, hoặc cần một cú “chậm lại” 🌿)

Còn bạn – có đang ngồi trên một chiếc ghế êm nào đó không?



Grateful for these heartfelt words from Quán Thi! 💚 A reminder to keep framing with sincerity. 📸
22/05/2025

Grateful for these heartfelt words from Quán Thi! 💚
A reminder to keep framing with sincerity. 📸

Hồi đầu tháng 5, Thi nhận được một món quà nhỏ - những bức hình sâu lắng và tĩnh lặng từ một người khách lần đầu ghé quán. Không những thế, trong mail bạn gửi rất chi tiết từng thư mục, file txt hướng dẫn cụ thể về cách dùng ảnh, sắp xếp, kích thước… vô cùng tỉ mỉ và chăm chút. Sau những phút đầu bất ngờ, ấn tượng…là lâng lâng trong mình sự xúc động khi được đón nhận, được chứng kiến một điều thật đẹp - một sự tử tế thật thà, giản dị.

Tôi luôn ưa thích dáng vẻ một người khi làm việc. Nó không đơn thuần chỉ là một motif hình ảnh đẹp, mà những tập trung, nghiêm túc ấy chính là sự cam kết với cuộc sống này, là lời hồi đáp từng ngày, trong từng việc nhỏ, kiên trì và lặng lẽ…. như là tôi đã đọc ở đâu đó: Bước chân có lực, khắc tiến về phía trước.

Trong một bài đăng của bạn trên insta, có đoạn “Nếu làm từng việc bằng tấm lòng chân thành, thì dù nhỏ thôi cũng khiến người khác cảm động, phải không?”

Giữa những ngày tháng 5 đầy xao động, món quà của bạn như lời nhắn nhủ dịu dàng và nhắc nhớ những kết nối mơ hồ trong cuộc sống nhiệm màu này. Cảm ơn bạn đã chân thành đón nhận và lưu giữ những điều nhỏ bé bình dị nơi đây, cảm ơn bạn đã tận tâm từ những điều nhỏ nhất, cảm ơn bạn đã trao cho Thi một điều thật ý nghĩa, thật đẹp. 💚💚💚.

Ảnh từ: Dats.Tale Photography.

Address

Hanoi

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Dats.Tale Photography posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category