18/08/2024
THẤM TỪNG CÂU TỪNG CHỮ QUA NHỮNG CÂU NÓI TRONG TÁC PHẨM VĂN HỌC VIỆT NAM!
𝟏. "𝐓𝐡𝐞 𝐬𝐭𝐫𝐨𝐧𝐠 𝐚𝐫𝐞 𝐧𝐨𝐭 𝐭𝐡𝐨𝐬𝐞 𝐰𝐡𝐨 𝐬𝐭𝐞𝐩 𝐨𝐧 𝐨𝐭𝐡𝐞𝐫𝐬 𝐭𝐨 𝐬𝐚𝐭𝐢𝐬𝐟𝐲 𝐭𝐡𝐞𝐢𝐫 𝐬𝐞𝐥𝐟𝐢𝐬𝐡𝐧𝐞𝐬𝐬. 𝐓𝐡𝐞 𝐬𝐭𝐫𝐨𝐧𝐠 𝐚𝐫𝐞 𝐭𝐡𝐨𝐬𝐞 𝐰𝐡𝐨 𝐡𝐞𝐥𝐩 𝐨𝐭𝐡𝐞𝐫𝐬 𝐨𝐧 𝐭𝐡𝐞𝐢𝐫 𝐨𝐰𝐧 𝐬𝐡𝐨𝐮𝐥𝐝𝐞𝐫𝐬."
"Kẻ mạnh không phải là kẻ giẫm lên vai kẻ khác để thỏa mãn lòng ích kỉ. Kẻ mạnh chính là kẻ giúp đỡ kẻ khác trên đôi vai mình." (Trích trong tác phẩm "Đời thừa")
𝟐. "𝐋𝐢𝐟𝐞 𝐢𝐬 𝐥𝐢𝐤𝐞 𝐭𝐡𝐚𝐭, 𝐭𝐡𝐞 𝐦𝐨𝐫𝐞 𝐲𝐨𝐮 𝐝𝐢𝐬𝐜𝐮𝐬𝐬 𝐬𝐨𝐦𝐞𝐭𝐡𝐢𝐧𝐠, 𝐭𝐡𝐞 𝐦𝐨𝐫𝐞 𝐢𝐭 𝐟𝐚𝐥𝐥𝐬 𝐚𝐩𝐚𝐫𝐭, 𝐭𝐡𝐞 𝐟𝐚𝐫𝐭𝐡𝐞𝐫 𝐢𝐭 𝐦𝐨𝐯𝐞𝐬 𝐟𝐫𝐨𝐦 𝐭𝐡𝐞 𝐭𝐫𝐮𝐭𝐡."
“Sự đời là thế, cái gì bàn càng lắm thì càng nát, càng xa rời chân lí”. (Trích "Số đỏ"-Vũ Trọng Phụng)
𝟑. "𝐍𝐨! 𝐖𝐡𝐨 𝐠𝐚𝐯𝐞 𝐦𝐞 𝐭𝐡𝐞 𝐫𝐢𝐠𝐡𝐭 𝐭𝐨 𝐛𝐞 𝐠𝐨𝐨𝐝? 𝐇𝐨𝐰 𝐜𝐚𝐧 𝐈 𝐠𝐞𝐭 𝐫𝐢𝐝 𝐨𝐟 𝐭𝐡𝐞𝐬𝐞 𝐠𝐥𝐚𝐬𝐬 𝐬𝐡𝐚𝐫𝐝𝐬 𝐨𝐧 𝐦𝐲 𝐟𝐚𝐜𝐞? 𝐈 𝐜𝐚𝐧'𝐭 𝐛𝐞 𝐚 𝐠𝐨𝐨𝐝 𝐩𝐞𝐫𝐬𝐨𝐧 𝐚𝐧𝐲𝐦𝐨𝐫𝐞. 𝐘𝐨𝐮 𝐤𝐧𝐨𝐰?...
"Không được! Ai cho tao lương thiện? Làm thế nào cho mất được những vết mảnh chai trên mặt này? Tao không thể là người lương thiện nữa. Biết không? .." (Trích trong tác phẩm "Chí Phèo")
𝟒. "𝐀𝐫𝐭 𝐝𝐨𝐞𝐬 𝐧𝐨𝐭 𝐧𝐞𝐞𝐝 𝐭𝐨 𝐛𝐞 𝐚 𝐝𝐞𝐜𝐞𝐢𝐭𝐟𝐮𝐥 𝐦𝐨𝐨𝐧𝐥𝐢𝐠𝐡𝐭, 𝐚𝐫𝐭 𝐬𝐡𝐨𝐮𝐥𝐝 𝐧𝐨𝐭 𝐛𝐞 𝐚 𝐝𝐞𝐜𝐞𝐢𝐭𝐟𝐮𝐥 𝐦𝐨𝐨𝐧𝐥𝐢𝐠𝐡𝐭, 𝐚𝐫𝐭 𝐜𝐚𝐧 𝐬𝐢𝐦𝐩𝐥𝐲 𝐛𝐞 𝐭𝐡𝐞 𝐜𝐫𝐲 𝐨𝐟 𝐩𝐚𝐢𝐧 𝐞𝐬𝐜𝐚𝐩𝐢𝐧𝐠 𝐟𝐫𝐨𝐦 𝐬𝐮𝐟𝐟𝐞𝐫𝐢𝐧𝐠 𝐥𝐢𝐯𝐞𝐬."
"Nghệ thuật không cần phải là ánh trăng lừa dối, nghệ thuật không nên là ánh trăng lừa dối, nghệ thuật có thể chỉ là tiếng đau khổ kia thoát ra từ những kiếp lầm than." (Trích từ tác phẩm "Giăng sáng").
𝟓. "𝐏𝐞𝐨𝐩𝐥𝐞 𝐚𝐫𝐞 𝐨𝐧𝐥𝐲 𝐞𝐯𝐢𝐥 𝐚𝐧𝐝 𝐜𝐨𝐫𝐫𝐮𝐩𝐭𝐞𝐝 𝐢𝐧 𝐭𝐡𝐞 𝐜𝐨𝐥𝐝 𝐞𝐲𝐞𝐬 𝐨𝐟 𝐭𝐡𝐞 𝐬𝐞𝐥𝐟𝐢𝐬𝐡. 𝐀𝐧𝐝 𝐭𝐞𝐚𝐫𝐬 𝐚𝐫𝐞 𝐭𝐡𝐞 𝐥𝐞𝐧𝐬 𝐭𝐡𝐚𝐭 𝐝𝐢𝐬𝐭𝐨𝐫𝐭𝐬 𝐭𝐡𝐞 𝐮𝐧𝐢𝐯𝐞𝐫𝐬𝐞..."
"Người ta chỉ xấu xa, hư hỏng trước đôi mắt ráo hoảnh của phường ích kỷ. Và nước mắt là tấm kính làm biến hình vũ trụ..." (Francois Coppée - Nam Cao trích dẫn trong "Đôi mắt").
𝟔. "𝐂𝐚𝐧 𝐚 𝐩𝐞𝐫𝐬𝐨𝐧 𝐰𝐢𝐭𝐡 𝐚 𝐬𝐨𝐫𝐞 𝐥𝐞𝐠 𝐞𝐯𝐞𝐫 𝐟𝐨𝐫𝐠𝐞𝐭 𝐭𝐡𝐞𝐢𝐫 𝐬𝐨𝐫𝐞 𝐥𝐞𝐠 𝐭𝐨 𝐭𝐡𝐢𝐧𝐤 𝐚𝐛𝐨𝐮𝐭 𝐬𝐨𝐦𝐞𝐭𝐡𝐢𝐧𝐠 𝐞𝐥𝐬𝐞? 𝐖𝐡𝐞𝐧 𝐩𝐞𝐨𝐩𝐥𝐞 𝐬𝐮𝐟𝐟𝐞𝐫 𝐭𝐨𝐨 𝐦𝐮𝐜𝐡, 𝐭𝐡𝐞𝐲 𝐧𝐨 𝐥𝐨𝐧𝐠𝐞𝐫 𝐭𝐡𝐢𝐧𝐤 𝐚𝐛𝐨𝐮𝐭 𝐚𝐧𝐲𝐨𝐧𝐞 𝐞𝐥𝐬𝐞. 𝐓𝐡𝐞𝐢𝐫 𝐠𝐨𝐨𝐝 𝐧𝐚𝐭𝐮𝐫𝐞 𝐢𝐬 𝐨𝐛𝐬𝐜𝐮𝐫𝐞𝐝 𝐛𝐲 𝐰𝐨𝐫𝐫𝐢𝐞𝐬, 𝐬𝐚𝐝𝐧𝐞𝐬𝐬, 𝐚𝐧𝐝 𝐬𝐞𝐥𝐟𝐢𝐬𝐡𝐧𝐞𝐬𝐬..."
"Một người đau chân có lúc nào quên được cái chân đau của mình để nghĩ đến một cái gì khác đâu? Khi người ta khổ quá thì người ta chẳng còn nghĩ gì đến ai được nữa. Cái bản tính tốt của người ta bị những nỗi lo lắng, buồn đau ích kỷ che lấp mất..." (Trích tác phẩm "Lão Hạc" - Nam Cao).
𝟕. "𝐈 𝐰𝐢𝐥𝐥 𝐧𝐞𝐯𝐞𝐫 𝐛𝐨𝐭𝐡𝐞𝐫 𝐰𝐢𝐭𝐡 𝐭𝐡𝐞 𝐞𝐠𝐨 - 𝐭𝐡𝐞 𝐞𝐠𝐨 𝐢𝐬 𝐬𝐨𝐦𝐞𝐭𝐡𝐢𝐧𝐠 𝐡𝐚𝐭𝐞𝐟𝐮𝐥. 𝐈 𝐤𝐧𝐨𝐰 𝐦𝐚𝐧𝐲 𝐨𝐟 𝐦𝐲 𝐫𝐞𝐬𝐩𝐞𝐜𝐭𝐚𝐛𝐥𝐞 𝐜𝐨𝐥𝐥𝐞𝐚𝐠𝐮𝐞𝐬 𝐝𝐨𝐧'𝐭 𝐭𝐡𝐢𝐧𝐤 𝐬𝐨. 𝐀𝐥𝐥 𝐭𝐡𝐞𝐢𝐫 𝐥𝐢𝐯𝐞𝐬, 𝐭𝐡𝐞𝐲 𝐨𝐧𝐥𝐲 𝐭𝐚𝐥𝐤 𝐚𝐛𝐨𝐮𝐭 𝐭𝐡𝐞𝐦𝐬𝐞𝐥𝐯𝐞𝐬. 𝐓𝐡𝐞𝐲 𝐚𝐧𝐚𝐥𝐲𝐳𝐞 𝐭𝐡𝐞𝐢𝐫 𝐬𝐨𝐮𝐥𝐬. 𝐀𝐧𝐝 𝐭𝐡𝐞𝐲 𝐝𝐨 𝐢𝐭 𝐜𝐞𝐫𝐭𝐚𝐢𝐧𝐥𝐲 𝐧𝐨𝐭 𝐢𝐧 𝐯𝐚𝐢𝐧. 𝐁𝐮𝐭 𝐭𝐡𝐞𝐲 𝐚𝐫𝐞 𝐝𝐢𝐟𝐟𝐞𝐫𝐞𝐧𝐭, 𝐚𝐧𝐝 𝐈 𝐚𝐦 𝐝𝐢𝐟𝐟𝐞𝐫𝐞𝐧𝐭..."
"Tôi sẽ chẳng bao giờ thèm đả động đến cái tôi – cái tôi là cái đáng ghét. Vẫn biết nhiều bạn đồng nghiệp khả kính của tôi không nghĩ thế. Suốt đời họ, họ chỉ toàn nói về họ. Họ phân tích tâm hồn họ. Mà họ làm thế nhất định không phải vô ích. Nhưng họ khác, mà tôi khác..." (Trích tác phẩm "Những truyện không muốn viết" - Nam Cao).
𝟖. "𝐑𝐞𝐚𝐥𝐢𝐭𝐲 𝐨𝐮𝐭𝐬𝐢𝐝𝐞 𝐢𝐬 𝐭𝐨𝐨 𝐛𝐢𝐠, 𝐭𝐨𝐨 𝐬𝐭𝐫𝐨𝐧𝐠, 𝐢𝐭 𝐛𝐮𝐥𝐥𝐢𝐞𝐬 𝐭𝐡𝐞 𝐢𝐦𝐚𝐠𝐢𝐧𝐞𝐝 𝐥𝐢𝐟𝐞, 𝐚𝐩𝐩𝐞𝐚𝐫𝐢𝐧𝐠 𝐢𝐧 𝐛𝐥𝐚𝐜𝐤 𝐚𝐧𝐝 𝐰𝐡𝐢𝐭𝐞 𝐨𝐧 𝐩𝐚𝐩𝐞𝐫..."
"Sự thật ở bên ngoài to lớn quá, mạnh mẽ quá, ăn hiếp hẳn cuộc đời tưởng tượng, hiện hình bằng giấy trắng mực đen..." (Trích tác phẩm "Sống mòn" - Nam Cao).
𝟗. "𝐓𝐡𝐢𝐧𝐠𝐬 𝐜𝐚𝐧𝐧𝐨𝐭 𝐛𝐞 𝐬𝐨 𝐝𝐚𝐫𝐤 𝐟𝐨𝐫𝐞𝐯𝐞𝐫. 𝐓𝐡𝐞 𝐟𝐮𝐭𝐮𝐫𝐞 𝐦𝐮𝐬𝐭 𝐛𝐞 𝐛𝐫𝐢𝐠𝐡𝐭𝐞𝐫. 𝐀 𝐝𝐚𝐰𝐧 𝐡𝐚𝐬 𝐚𝐥𝐫𝐞𝐚𝐝𝐲 𝐛𝐞𝐞𝐧 𝐚𝐧𝐧𝐨𝐮𝐧𝐜𝐞𝐝. 𝐀 𝐧𝐞𝐰 𝐬𝐮𝐧 𝐰𝐢𝐥𝐥 𝐫𝐢𝐬𝐞 𝐚𝐛𝐨𝐯𝐞 𝐲𝐨𝐮𝐫 𝐠𝐫𝐚𝐯𝐞 𝐚𝐧𝐝 𝐚𝐛𝐨𝐯𝐞 𝐭𝐡𝐞 𝐡𝐞𝐚𝐝𝐬 𝐨𝐟 𝐲𝐨𝐮𝐫 𝐭𝐰𝐨 𝐨𝐫𝐩𝐡𝐚𝐧𝐞𝐝 𝐜𝐡𝐢𝐥𝐝𝐫𝐞𝐧. 𝐀 𝐟𝐫𝐢𝐞𝐧𝐝𝐥𝐲 𝐡𝐚𝐧𝐝 𝐰𝐢𝐥𝐥 𝐠𝐫𝐚𝐬𝐩 𝐭𝐡𝐞𝐢𝐫 𝐡𝐚𝐧𝐝𝐬 𝐚𝐧𝐝 𝐥𝐞𝐚𝐝 𝐭𝐡𝐞𝐦 𝐭𝐨 𝐚 𝐛𝐞𝐭𝐭𝐞𝐫 𝐥𝐢𝐟𝐞..."
"Sự đời không thể mù mịt mãi thế này đâu. Tương lai phải sáng sủa hơn. Một rạng đông đã báo rồi. Một mặt trời mới sẽ mọc lên bên trên nấm mồ anh và bên trên đầu hai đứa con côi anh để lại. Một bàn tay bạn bè sẽ nắm lấy bàn tay chúng và giắt chúng cùng đi tới một cuộc đời đẹp hơn..." (Trích tác phẩm "Điếu văn" - Nam Cao).
𝟏𝟎. "𝐋𝐢𝐯𝐞 𝐟𝐢𝐫𝐬𝐭, 𝐭𝐡𝐞𝐧 𝐰𝐫𝐢𝐭𝐞..."
"Sống đã, rồi hãy viết..." (Trích tác phẩm "Đường vô Nam" - Nam Cao).
𝟏𝟏. "...𝐛𝐞𝐟𝐨𝐫𝐞 𝐭𝐡𝐢𝐧𝐤𝐢𝐧𝐠 𝐚𝐛𝐨𝐮𝐭 𝐩𝐥𝐚𝐜𝐢𝐧𝐠 𝐤𝐢𝐬𝐬𝐞𝐬 𝐨𝐧 𝐭𝐡𝐞 𝐟𝐥𝐨𝐰𝐞𝐫-𝐥𝐢𝐤𝐞 𝐦𝐨𝐮𝐭𝐡 𝐨𝐟 𝐚 𝐥𝐨𝐯𝐞𝐫, 𝐨𝐧𝐞 𝐬𝐡𝐨𝐮𝐥𝐝 𝐚𝐥𝐬𝐨 𝐭𝐡𝐢𝐧𝐤 𝐚𝐛𝐨𝐮𝐭 𝐩𝐨𝐮𝐫𝐢𝐧𝐠 𝐫𝐢𝐜𝐞 𝐢𝐧𝐭𝐨 𝐢𝐭."
“…trước khi nghĩ đến việc đặt những cái hôn lên cái miệng hoa của người yêu, cũng nên nghĩ đến việc đổ cơm vào đấy đã.” (Trích tác phẩm: "Một chuyện Xuvơnia")