Đi Trên Mây

Đi Trên Mây Viết khiến mình được "xoa dịu".

Mỗi lần đau đớn vì tình yêu, mình lại nghĩ, nếu yêu đương mà toàn những chuyện khổ đau như thế này, vậy thì, mình không ...
06/07/2026

Mỗi lần đau đớn vì tình yêu, mình lại nghĩ, nếu yêu đương mà toàn những chuyện khổ đau như thế này, vậy thì, mình không cần tình yêu nữa.

Thế mà lần nào cũng vậy, chỉ cần bẵng đi một thời gian thôi, mình lại thấy sau khi kết thúc một mối tình, mình trở thành một phiên bản tốt hơn đến lạ. Chắc có lẽ đây là điều đẹp đẽ nhất về tình yêu mà mình biết. Rằng dù kết quả có là như thế nào, thì hành trình đó đã khiến mình soi chiếu lại những phần tăm tối nhất mà bấy lâu mình né tránh. Mình ôm lấy đứa bé ấy, dỗ dành nó, làm lành với nó, nhưng không nuông chiều và để nó cuốn đi. Thật kỳ lạ cái cách mà một người lạ bước đến đồng hành cùng mình, khiến mình yêu bản thân hơn, và rồi cả hai rẽ lối riêng để đi tiếp chặng đường mới. Hoá ra, nếu nhìn tình yêu theo góc độ này, thì đau đớn trải qua cũng chẳng là gì so với phúc lành nhận lại.

Kỳ diệu làm sao,

Giữa những ngày cuối cùng của 20s, giữa cái lạnh chính đông và những cơn mưa dông không ngớt của Newcastle, giữa núi deadline chất chồng của dự án mới, mình đã thấy niềm tin về tình yêu nhen nhóm trở lại. Cứ như thể là, nó vẫn luôn ở đấy suốt bấy lâu nay. Giống như cái cách tia nắng của những ngày hè miên viễn đã giữ ấm cho mình sống sót qua bao nhiêu những ngày đông. Mình bước tiếp với trái tim rộng mở hơn, hân hoan hơn, cùng một niềm tin chưa bao giờ tắt.

Rằng anh sẽ tới, vào một ngày rất gần.


Newcastle, 06.07.2026

BĂNG QUA ĐỒI NÚIBăng qua đồi núi điệp trùngTôi-mười-chín-tuổi đến mừng tôi-nayEm nhìn tôi giữa cuộc nàyHỏi tôi giờ hạnh ...
15/05/2026

BĂNG QUA ĐỒI NÚI

Băng qua đồi núi điệp trùng
Tôi-mười-chín-tuổi đến mừng tôi-nay
Em nhìn tôi giữa cuộc này
Hỏi tôi giờ hạnh phúc hay còn buồn
Mà trong hôn lễ đông vui
Sao không thấy nổi một người bạn xưa?
Tôi rằng, gắng mấy cho vừa
Từng ra công giữ, mà thưa nhạt dần
Tưởng như thân đến tuyệt cùng
Rồi lương duyên cũng trầm luân biển người
Tôi nhìn em gượng nụ cười
Ta giờ thế đó, còn người ra sao?
Em gật đầu, mắt lệ trào
Khóc tình thơ dại đã vào xa xưa…
Mai sau gặp gỡ bao người
Muốn tôi-ngày-đó hay, rồi lại thôi
Sao không thể thốt thành lời.
-
Băng qua đồi núi xa xôi
Tôi-nay hội ngộ cùng tôi-lục-tuần
Chống cây gậy trắng thong d**g
Thảnh thơi nghe tiếng muôn trùng hát ca
Tôi rằng, hạnh phúc có xa?
Bao nhiêu năm ấy Người qua mấy trùng?
Người xua tay, dáng ung dung
Chung quanh là bóng cố nhân tựu về.
"Không cần níu giữ thiết tha
Yêu thương đâu nhất thiết là đợi trông
Bao giờ gác mái trổ bông
Cũng thành thiên hạ
Chờ mong nghĩa gì?
Đằng sau mỗi cuộc phân ly
Đôi lần trọn vẹn, nhiều khi bão bùng
Qua nhau dẫu chỉ một lần
Cũng là câu hát đẹp dâng tháng ngày”
Tôi-xa-sau dặn tôi-nay…

Dịch thơ: Nguyễn Thiên Ngân / Từ bài hát Băng Qua Đồi Núi

Với thói quen chia sẻ bài viết về trang cá nhân chế độ “only me”, tôi thường tìm thấy chính mình trong quá khứ nhờ phần ...
06/05/2026

Với thói quen chia sẻ bài viết về trang cá nhân chế độ “only me”, tôi thường tìm thấy chính mình trong quá khứ nhờ phần Memories của Facebook. Ở đấy, những bài viết của anh Nhật, chị Chi cứ thi thoảng lại xuất hiện. Nó nhắc nhớ tôi về những ngày đôi mươi, những ngày tôi nằm dài cả ngày trên giường hay ngồi hàng giờ trên thư viện, đọc ngấu nghiến từng trang tản văn của những tác giả trẻ thời bấy giờ. Những người đã nhen nhóm nên niềm yêu thích viết lách trong tôi.

Bẵng đi một thời gian, tôi chẳng còn thấy những tác giả mà tôi dõi theo còn viết lách nữa. Họ biến mất khỏi mạng xã hội, không một lời từ. Những bài viết thưa thớt dần, rồi dừng hẳn. Lắm lúc, khi Facebook nhắc lại bài viết cũ, tôi liền bấm ngay vào trang cá nhân của họ. Nhưng rồi chỉ vài phút sau, trong lòng lại có một nỗi buồn man mác vì phát hiện ra suốt từ năm này qua năm khác, họ vẫn chẳng cập nhật gì thêm.

Là một người viết, tôi đồng cảm sâu sắc nỗi niềm này. Cái cảm giác ngồi hàng giờ trước máy tính nhưng tay lại chẳng thể gõ nên được điều gì có tâm hồn. Tôi cũng từng viết blog, có followers, và rồi nhanh chóng bỏ quên niềm yêu thích ấy vì cơm áo gạo tiền, vì những biến cố tiếp diễn, và cả vì những ước mơ khác lớn hơn. Cái trang blog nhỏ của tôi, thế mà cũng khoảng 5000 người theo dõi, rồi dần dà, khi tôi không còn viết gì nữa, những người ở đây cũng lẳng lặng unfollow trang. Chà, nhắc mới nhớ, tôi đã quên mất rằng mình đã từng vỡ oà như thế nào khi blog của mình có 100 người theo dõi đầu tiên đấy!

Độ vài tháng một lần, tôi thường mở lại blog, đọc lại những bài viết cũ của chính mình. Có những bài tôi biết mình sẽ giữ mãi, có những bài tôi thẳng tay xoá sạch. Trong những khoảnh khắc đó tôi giật mình nhận ra, thì ra mục đích cùng tận nhất của việc viết lách, là để tôi có thể đọc lại chính mình. Lần theo những điều tôi đã viết, tôi tìm thấy một cô bé 8 tuổi tìm tới nhà anh Huy trong một chiều hè, mượn về tập “Dưới bóng Hoàng Lan” của Thạch Lam. Dưới gốc cây Thị già, trên chiếc võng cũ nhà ông Thu, tôi ngồi đọc một mạch cho tới khi trời chập tối, từ Gió lạnh đầu mùa, Nhà mẹ Lê, Hai đứa trẻ, cho đến phần cuối của cuốn sách là Hà Nội băm sáu phố phường. Đó là lần đầu tiên, tôi thấy mình bị cuốn đi hoàn toàn bởi câu chữ.

Tiếp tục đọc thêm, tôi cũng tìm thấy thêm một tôi của thời cấp 2, mỗi sáng thứ 2 lại háo hức tới Bưu điện nhận báo Hoa Học Trò. Ngày đó trong ngôi làng nhỏ, chỉ có tôi và Thảo là 2 đứa trẻ duy nhất đặt báo với chị thủ thư. Nhờ đọc báo Hoa Học Trò mà tôi biết đến anh Minh Nhật, người mà đến sau này, đã nuôi dưỡng cho tôi niềm yêu viết lách ngày càng to lớn.

Lục tìm thêm ký ức qua những câu chữ tôi viết và bài viết tôi share, tôi thấy mình của những năm chênh vênh 20, may mắn gặp được chị Mai Chi qua những trang “5 múi giờ, 10 tiếng bay và một cái khép mi”. Sau cuốn sách về nước Pháp đầu tiên mà tôi đọc - “Nếu em không phải một giấc mơ” của Marc Levy vào năm học lớp 5 (vẫn là mượn từ tủ sách của anh Huy), kể từ đó, tôi vẫn luôn dành niềm thương mến cho đất nước này. Nhờ ngôn từ, mà chị Chi đã trở thành người khơi lại ký ức trong tôi về một thành phố mà mình chưa từng đặt chân tới. Nơi cách tôi 5 tiếng vào mùa hè và 6 tiếng vào mùa đông, nơi mà ở đó người ta đi tìm tự do và nương nhờ vào một cái khép mi để nghĩ về gia đình, nghĩ về quê hương mà vững vàng bước tiếp.

Càng đi sâu hơn, tôi càng thấy mình khôn lớn. Thế rồi, tôi bật khóc ngon lành sau khi đã tua ngược những lát cắt ngẫu nhiên về cuộc đời mình. Hoá ra việc đọc và viết, nó vẫn dung dưỡng tôi mỗi ngày như thế. Như cái cách mà một cô bé ngồi trong phòng thi học sinh giỏi Văn năm lớp 8, vừa phân tích bài thơ Quê Hương của Tế Hanh, vừa lấy tay lau nước mắt và quệt nước mũi vì xúc động với chính từng câu chữ của chính mình. Bài thi đó là vòng loại chọn thí sinh đi thi học sinh giỏi Tỉnh, và tôi đã đạt điểm cao nhất. Cũng là bài văn duy nhất mà cho tới tận bây giờ, tôi vẫn nhớ rõ mình đã viết những gì. Để rồi đến năm Nhất đại học, tôi viết tiếp câu chuyện cho bài thơ đó bằng một hoạt cảnh mình đạo diễn trước hàng ngàn sinh viên. Mở đầu bằng câu thơ tôi thuộc nằm lòng - “Làng tôi ở vốn làm nghề chài lưới”.

Hoá ra, dù cuộc đời có nhiễu loạn đến nhường nào, ta vẫn lắng nghe được tim mình còn rung cảm trước sự đẹp đẽ của ngôn từ. Ta vẫn thấy sống mũi cay cay khi khép mi lại và nghĩ về những ngày hè miên viễn. Ta vẫn thấy lồng ngực thổn thức khi đọc được một bức thư tay. Ta vẫn thấy lòng hân hoan khi hôm nay, nhà văn yêu thích của ta đã bắt đầu sáng tác trở lại.

Hơn bất cứ điều kỳ diệu lớn lao nào, hôm nay, tôi thấy mình thật dũng cảm vì đã có thể bắt đầu viết lại, xoá đi, và viết lại, rồi đặt dấu chấm hết cho đoạn suy nghĩ đã thành hình, rõ chữ.


Aus, 07.05.2026
Đi Trên Mây

Và cứ thế, 30 tới…Từ khi 20, mình đã từng tưởng tượng rất nhiều về mùa hè năm mình 30 tuổi, rằng mình sẽ vi vu ở một bầu...
30/01/2026

Và cứ thế, 30 tới…

Từ khi 20, mình đã từng tưởng tượng rất nhiều về mùa hè năm mình 30 tuổi, rằng mình sẽ vi vu ở một bầu trời xa xôi nào đấy bên kia bán cầu, với một ai đó, đồng hành. Vẫn là mình với mái tóc Pixie cắt rối, tự do và trong trẻo, đưa tay lên đón nắng, để gió len vào từng kẽ tóc, rồi chúng mình nhún nhảy điên rồ và chạy thật nhanh về phía cuối chân trời nơi có hoàng hôn đang buông mà không cần ngoảnh đầu nhìn lại.

Và rồi, 30 tới, khẽ khàng, chẳng phải trong lúc mà mình đang làm những điều đã từng tưởng tượng trước đây.

30 tới, một cách khiêm nhường và từ tốn. Chẳng đột ngột mở cửa ra xông vào, 30 đã kiên nhẫn đợi cho tới khi mình thật sự nhìn-thấy-nó, và mở cửa ra mỉm cười chào đón nó. Mình đã sinh nhật từ tháng 8, nếu theo lẽ thường tình, mình đã phải cảm nhận tuổi 30 tới ngay khi ngày sinh nhật vừa gõ cửa mới phải?! Ấy thế mà mình đã chẳng cảm nhận được gì sau những lời chúc, sau những bộ ảnh kỉ niệm, sau những câu đùa “Ơ kìa đi được một nửa cuộc đời rồi đấy!”.

Hoá ra, 30 chỉ thực sự bước đến vào những ngày gần đây, khi mình đứng lặng im trong bếp đun một ly nước ấm vào sáng sớm để uống thuốc. Khi lũ mụn nội tiết đã ngừng trêu ngươi mình. Khi mình chải đầu và đem lòng yêu mái tóc đen dài tha thiết thay vì cắt phăng chúng đi. Khi mình đồng thời cũng trân trọng từng sợi tóc bạc và không tìm cách để che dấu nữa. Khi mình bắt đầu học cách dùng đá Guasha nhẹ nhàng massage khắp khuôn mặt. Khi mình ngâm nga hát theo Trang câu hát trong 30 - Chào em, một người nằm trong ký ức tôi bỏ quên… Khi mình lục trong tủ ra rất nhiều váy lụa đã mua từ lâu mà chẳng mặc vì sợ già. Khi mình đứng trong căn phòng hướng Tây ngập nắng hè và lặng lẽ để chúng trượt dài trên da. Rồi cứ như thể chỉ bỏ lỡ một giây thôi, mình sợ mình sẽ không còn là chính mình của khoảnh khắc 30 này nữa. Với những nếp nhăn này, với mái tóc này, với thân thể này, với nụ cười này, mình thoa son, đứng dưới nắng, bật máy ảnh lên và bắt đầu chụp lại.

Một cách đầy tự do, nhưng cũng đầy cô đơn.

Và cứ thế, 30 tới, với chính mình.


29.01.2026
Đi Trên Mây

Address

Hanoi

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Đi Trên Mây posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share