23/11/2018
Cậu đã bao giờ cảm thấy bản thân đã “già” chưa? Mình thì thường xuyên có cảm giác đó.
Và nói thật thì nó chẳng phải cảm xúc hay ho gì, dấu hiệu nhận biết là thường đi kèm với những suy nghĩ tiêu cực, tâm sinh lý bất ổn định của cái tuổi phải lớn, của cái tuổi “không còn bé nữa”.
Ờ đúng rồi, mình không phải già, nhưng đã không còn bé nữa, mình bắt đầu nhận ra điều ấy khi xem “Đường lên đỉnh Olympia”, từ lúc ngưỡng mộ các “anh chị” trên đó thì giờ lại nghĩ “Ôi các em đáng yêu ghê”. Mình bắt đầu nhận ra mình không còn bé nữa khi thấy từng sợi tóc cứ bỏ mình mà đi :) còn tóc mẹ thì đã bạc nhiều đến mức không thể nhổ hết được. Mình bắt đầu nhận ra mình không còn bé nữa khi cứ đúng 6h30 sáng là phải mở mắt dậy đi làm và lúc tan ca thì trời đã tối, không biết hoàng hôn Hồ Tây hôm nay có màu gì nữa.
Nhưng những thứ “bên ngoài” già đi thực ra cũng chẳng đáng sợ lắm, đáng sợ nhất chính là ngay cả tâm hồn bên trong mình cũng già theo. Nếu như ngày trước chỉ cần một chiếc máy ảnh, một cuộn film là mình có thể lang thang khắp các ngóc ngách Hà Nội chụp ảnh, ngắm nghía cuộc sống mà mỉm cười thì giờ có được ngày Chủ Nhật là chỉ muốn ngủ, ngoài trời nắng có đẹp mấy cũng chả buồn nhúc nhích. Nếu như trước thích ai thì mình sẽ chủ động nhắn tin, rủ đi chơi nhưng giờ đến tán cũng ngại, đợi đến khi nào hết thích thì thôi vậy. Cả ngày mình cứ như 1 con lười, mà không, đến con lười cũng chả được bằng, con lười còn biết cười, mình thì ngay cả cười cũng lười =)))
Haizz, thực ra còn định than thở tiếp nữa nhưng con Tô (con chó nhà mình) đang nhìn mình vừa ngoáy tít mông đít, vừa uốn éo cái cơ thể “đuông dừa” huých vào chân mình như thể nó còn là một con chó pé nhỏ vậy, trong khi ở cái tuổi của nó, nhiều con khác đã phải xuống lỗ rồi :v.
Cười :). Đúng là những thứ bên ngoài già đi mình chả thể kiểm soát được, nhưng những thứ bên trong thì hoàn toàn có thể kiểm soát được mà nhỉ. Có phải mình quá nuối tiếc tuổi thơ mà quên tận hưởng tuổi trẻ không? Con Tô vẫn tiếp tục ngoáy đuôi như thể muốn nói với mình là “Buồn làm gì chế ưi, chó hay người rồi cũng sẽ già cả thoy, nhưng mà tâm hồn trẻ trung, vui vẻ là được mừ. Mà chế viết lắm thế làm gì, không ai đọc đâu, cho iem đi chơi đi, buồn i* vcc rồi”. “Ờ, mày chỉ muốn đi i* bậy thôi chứ gì, làm màu giả vờ deep à -_- "
----------------------------
Chả hiểu sao mà mấy hôm nay cứ bị dở hơi, chắc tại bỗng nhớ ra Tết năm nay không còn được chìa tay xin lì xì nữa mà phải đi mừng tuổi đám trẻ con đông như quân Mông trong nhà rồi, oimeoi :'( . Ngoài nỗi buồn phải lớn còn có nỗi buồn hết tiền sâu sắc, vậy nên anh chị em bạn dì cho em xin 5p quảng cáo nhé :v.
Ai rồi cũng sẽ phải già đi, vậy nên trong lúc còn trẻ đừng ngần ngại làm một bộ ảnh để ghi lại những khoảnh khắc thanh xuân rực rỡ. Cúc và Mèo nhận chụp ảnh film dạo cuối tuần ạ, ai có nhu cầu inbox nhé. Bọn mình mới có thêm Insta và wordpress, click ủng hộ nhé ;)
📷 Facebook: https://www.facebook.com/CucvaMeo/
📷 Instagram: https://www.instagram.com/cuc.va.meo/
📷 Wordpress: https://cucvameo.wordpress.com/