KHÁM PHÁ VIỆT NAM

KHÁM PHÁ VIỆT NAM DU LỊCH - KHÁM PHÁ

NHỮNG CHUYỆN KHÔNG ĐÂUNăm 1988  bố tôi có mua lại của ông Nghi miếng đất ven bãi sông Hồng. Chỗ ấy tầm đến 180 mét vuông...
31/05/2026

NHỮNG CHUYỆN KHÔNG ĐÂU

Năm 1988 bố tôi có mua lại của ông Nghi miếng đất ven bãi sông Hồng. Chỗ ấy tầm đến 180 mét vuông, có một căn nhà và vườn trước, vườn sau y hệt nhà ở quê. Đến năm 1990 tôi đổ đất tràn ra dìa sông, làm thêm được một miếng đất nhỏ, dựng căn nhà cấp 4 mái xi măng.

Đầu tiên thì chẳng ai nghĩ chuyển đổ đất ven sông san bằng để làm nhà. Vì có một nhà vỡ nợ, họ ở đâu dạt về ven chân cầu Chương Dương đổ mấy xe đất làm cái chòi bằng tre lá ở, dần dần họ xây nhà gạch ở rồi đăng ký được hộ khẩu, con cái đi học. Thế là người quanh đó nhao ra sông đổ, một đêm thấy có bọn đổ đất phía trước nhà mình. Tôi cầm dao ra nói chuyện, một hồi thoả thuận thì đền cho họ tiền đã đổ đất và công. Sau đó tôi đổ tiếp với giá 2 nghìn một xe công nông. Đất đổ gọi là ''trạc'' tức nơi khác họ xây nhà, đập nhà cũ đi thì đống phế liệu xây dựng đó được xe công nông chở bán lại cho người cần san lấp.

18 tuổi tôi có miếng đất của riêng mình, cũng thích lắm.

Tôi còn có cả cái xe máy Cub đời 78 màu mắm tôm. Cái xe đó là tiền công đi đánh thuê cho ông Khôi ở Đội Cấn. Ông Khôi chơi với những đại ca giang hồ như Phúc Phật, Đội Tường.

Đội Tường như nào thì mời các bạn nghe nhà văn Vũ Thư Hiên kể trong Người Trong Giang Hồ.

- Đội Tường là một trong số ít đàn anh giang hồ. Có nhiều lời đồn về nhân vật này. Nào là Đội Tường có bàn tay sắt, chỉ một nhát chém vào cổ là hạ gục đối thủ. Nào là Đội Tường có cú song phi không ai sánh nổi, đã tung ra là kẻ chịu trận chỉ còn nước quy hàng.

Ông Khôi là cán bộ nhà nước, vợ ông là một nhà thơ nhà biên kịch nổi tiếng. Tuy thế ông lại thích giao du với dân giang hồ và người có máu mặt. Ông Khôi hay đến nhà ông Dương Văn Đỉnh.

Ông Đỉnh đi tù cùng thời với bố tôi khoảng năm 1976-1977, ông bị bắt vì làm dép nhựa, bố tôi bị bắt vì tội làm bút máy. Thời ấy mấy ông sản xuất cao su, nhựa, kim khí bị bắt hàng loạt vì tội phá hoại kinh tế tập thể..người ta tịch thu máy móc, nguyên liệu và công thức sản xuất là chính. Xong thời gian giam cứu ra toà xử mức án cũng không nặng, chỉ khoảng 2 năm là nhiều.

Bố tôi quy mô sản xuất nhỏ hơn ông Đỉnh nên được về trước.

Tôi hay sang nhà ông Đỉnh chơi những năm 88-90 vì thích nghe ông kể chuyện làm ăn, sản xuất và chuyện ở tù. Ông Đỉnh lúc đó làm sản xuất khung xe đạp, ông ngồi ăn sáng bằng bơ, pho mát và bánh mỳ, người ta baỏ ông còn giấu được khối vàng. Nhà ông ở 30 Nguyễn Hữu Huân, chỗ giờ là toà nhà ngân hàng Tech thì phải. Không biết các con ông cho thuê hay là bán. Nhưng phải nói ông Đỉnh là mẫu người làm ăn, sản xuất, kinh doanh ngấm sâu trong máu. Năm 1990 ông cũng khoảng 80 tuổi rồi mà vẫn còn tổ chức sản xuất này nọ.

Ông Khôi hay đến nhà ông Đỉnh chơi, về tuổi tác ông Khôi gọi ông Đỉnh bằng chú. Kể đến đây thì nên gọi bằng Cụ Đỉnh, Cụ Đỉnh thực sự là người đáng trọng.

Ông Khôi lúc nào cũng kính cẩn vâng dạ khi hầu chuyện với Cụ Đỉnh, thấy tôi loanh quanh ở đó làm chân sai vặt của cụ Đỉnh, ông Khôi cũng quý tôi. Thỉnh thoảng ông và cụ bảo làm gì lặt vặt tôi nhanh chóng làm chu đáo. Tôi chẳng cầu lợi gì về vật chất, cái tôi thích là nghe những câu chuyện của các ông, các cụ. Vì thế các ông, cụ càng thích tôi.

Ông Khôi có cô bồ trẻ là nhà báo, cô bồ cặp với một anh cùng toà báo. Ông Khôi bị bồ bỏ, bồ chửi uất lắm, đến doạ thằng kia lại bị nó đánh cho sưng mặt. Thằng kia nó biết quái gì về Đội Tường, Phúc Phật là những ông giang hồ thập kỷ 50-60, cái thời ông Phúc Phật uy danh về quả đấm đổ tường, ông Đội Tường nổi tiếng về cú đá vỡ cửa gỗ dày 1,5 cm.

Tôi đến nhà ông Khôi ở Đội Cấn để trả cuốn sách Ông Già và Biển Cả, thấy ông Khôi đang chườm khăn chỗ sưng trên mặt. Ông uất ức kể bị thằng kia đấm, ông già hơn không đánh lại. Tôi bảo sao chú không nhờ mấy ông giang hồ, ông Khôi bảo họ cũng có tuổi cả rồi, không làm được nữa, ông vừa day cái khăn vừa thở dài đầy uất ức.

Tôi hỏi nhà thằng kia ở đâu, nó tên gì.

Ông Khôi nói tên , địa chỉ. Tôi ra sân nhà ông lấy đoạn ống nước đường kính khoảng 5 cm dài 60 cm, nhặt cái dây chun cắt từ lốp xe đạp buộc ở yên sau xe máy của ông, cuốn quanh cái ống nước. Ông Khôi hiểu tôi định làm gì. Ông vừa sợ vừa mừng, bảo tôi lấy cái xe 78 màu mắm tôm ấy mà đi.

Tôi mặc áo sơ mi xanh nhạt bỏ trong quần âu, đi xăng đan da, tóc rẽ ngôi giữa như sinh viên. Cầm cái ống nước bọc cao su, bọc cả giấy báo bên ngoài như kiểu sinh viên kiến trúc đến toà soạn báo hỏi bảo vệ anh kia thì bảo về nhà nghỉ trưa rồi. Tôi đến nhà anh kia, ở trong một số nhà có nhiều hộ, ở giữa có khoảng sân, hỏi một bà đang tước rau bí giữa sân, bà ý chỉ nhà. Tôi vào thấy 2 anh đang nằm ngủ trưa, tôi nhìn mặt đoán xem ai, khó đoán quá tôi bèn vụt mỗi anh một cái vào ống chân. Hai anh bật dậy kêu ối một tiếng, tôi vụt nhanh mỗi anh một cái vào đầu ,tiếng va khô khốc, tôi gằn giọng.

- đm im.

Cái trò vụt vào ống đồng nó đau lắm, đau không nói được nên lời, lại ăn một nhát vào đầu ở tư thế ngồi còn thằng vụt nó đứng, đúng tầm lực, choáng vì đau vì sợ, cái sợ do chẳng hiểu chuyện gì xảy ra nó càng khiếp hãi hơn.

Tôi đi từ tốn ra đến sân, bà nhặt rau ngẩng đầu hỏi gặp chưa, tôi bảo cháu đưa tài liệu cho anh ấy rồi, cám ơn cô. Ra ngoài đạp xe nổ máy đi như không có chuyện gì.

Mấy hôm sau ông Khôi qua nhà tìm tôi, ông bảo ông trốn đi Sài Gòn, thằng kia bị gẫy chân và chấn thương đầu nặng lắm. Ông để lại cho tôi cái xe.

Thực ra công an chẳng biết ai đánh, chẳng biết chuyện gì. Nhưng ông Khôi thần hồn nát thần tính trốn cho lành. Lúc đó chỉ lo cái biển số xe thì đang trưa, ngoài đường chẳng có ai, bà nhặt rau ngồi trong sân chẳng biết tôi đi bằng phương tiện gì. Hôm ông đi, tôi đến nhà ông hốt nốt mớ sách của ông mang về nhà mình.

18 tuổi, có cả xe máy, có cả cái nhà. Dù là nhà ven sông, xe Cub 78 thì những năm 90 cũng thuộc xe cà tàng vì lúc đó có DD, 82, CD Beny đang mốt.

Tôi đi bộ đội, xe bán cho anh Tùng Mờ nhà ở bãi Hàm Tử Quan. Anh Tùng Mờ sau này sang Tiệp ở, năm kia tôi có sang nhà anh ấy chơi. Còn cái nhà tôi đổ đất chiếm được thì anh Hải tôi bán luôn sau đó được 7 triệu, anh Hải cầm hết. Tính ra anh Hải bán của tôi 3 cái nhà. Cái nhà tôi chiếm được đó và miếng đất sau này làm cầm đồ tôi mua được bên Thạch Bàn, miếng đất 30 mét vuông năm 2006, anh ấy mượn sổ đỏ rồi bán. Đến năm 2020 lại bán cái căn hộ 90 mét vuông ở khu Vĩnh Hưng tôi mua đứng tên mẹ tôi.

Tết rồi tôi về, hỏi mẹ sao lại đưa sổ cho anh bán. Mẹ tôi nói.

- Tôi chỉ muốn chết thôi, tôi không muốn nói gì cả.

Tôi thôi chẳng hỏi gì, vui vẻ nói chuyện khác. Trong đầu nghĩ mình không có số có đất hay nhà ở Việt Nam, thôi còn cái nhà Phất Lộc bố di chúc cho cũng bỏ luôn cho khỏi nghĩ. Tôi nói mẹ tôi không nhận nhà Phất Lộc, mẹ tôi cười nhẹ nhõm.

Tôi hiểu bao năm qua, mẹ tôi bị áp lực như nào.

Tôi còn mua một cái chung cư ở mạn Thanh Xuân, mội miếng đất ở Đông Anh. Nhưng tôi chưa nhìn thấy chúng bao giờ vì nhờ anh em đứng tên, tôi nghĩ cả cái nhà phố cổ 2 mặt tiền còn chả nghĩ, nghĩ gì cái chung cư 44 mét cả miếng đất ở làng quê nào đó xứ Đông Anh.

Thôi thì cho nốt các cháu, để chẳng còn gì về vật chất nơi này.

Nhưng vậy lại giữ được tình cảm chung với quê hương,

Cái nhà bố tôi mua ven sông, các anh được chia, cũng đã bán sạch mua nhà nơi khác ở.

Thế cũng may, giờ có còn cũng bị giải toả hết để làm dự án. Hồi bố tôi mua căn nhà ven sông đó, mua bán chỉ có giấy viết tay ra phường chứng nhận, đất có sổ sách gì đâu. Tôi đã thầm nghĩ trước sau gì nhà nước cũng lấy đất ven sông này thôi. Từ đây ra Hồ Gươm chưa đến 1 km, mang tiếng đất bãi nhưng thoáng mát trong lành, đi vài bước là vào phố cổ. Có bà chị bên này bảo gán nợ cho cái nhà ở khu ngoài bãi Phúc Tân, tôi không lấy, đến giờ chị ấy cũng chả có tiền trả. Nay cái nhà đó bị giải toả thì chắc thôi cũng coi như xong, trông chờ bà ấy bán trả nợ cho, giờ thế rồi thì trông đâu nữa. Nhà đó cũng chỉ có giấy viết tay, có nhận gán nợ thì giờ cũng mất.

Đợt nọ định mua cái chung cư ở chỗ Thạch Bàn của Taseco, nghĩ vị trí ấy tiện đi lại. Đã đăng ký chọn căn hộ 54 mét vuông, được giá ưu đãi vì đặt sớm. Vụ Tết rồi về thấy cảnh thế thái nhân tình, buông hết thành ra chả thiết gì mua nữa. Bên kinh doanh của Taseco thấy mình bảo không mua nữa, họ nói được giá tốt cứ mua sang tên lại là dôi.

Tôi bảo dôi cũng thôi, tầm này không thiết gì nữa, chỉ quan tâm đến mấy con gà và vườn rau ở bên này thôi. Xung quanh đây cánh đồng hoa vàng, cỏ xanh mướt mát, chim chóc hót vang lừng. Chốc lại thấy thấp thoáng bóng đàn hươu nai gặp cỏ, trên trời đại bàng, diều hâu bay liệng. Sau nhà là một cánh đồng lúa mênh mông, trước nhà là một nhà thờ nhỏ và khoảng không thoáng đãng thanh bình.

Thôi thì thôi chỉ là phù vân

Thôi thì thôi nhé, có ngần ấy thôi.

Lời ca ma mị của danh ca Thái Thanh trong nhạc phẩm của nhạc sĩ Phạm Duy, phổ thơ Phạm Thiên Thư. Một nhạc phẩm gồm ba con người tài danh góp phần tạo lên, vang trong căn nhà ở miền quê yên ả, nghe thấy lắng đọng làm sao.

Ảnh trước và sau nhà.

Cre: Hiếu Buôn Gió

ELON MUSK: TÀI SẢN 800 TỶ ĐÔ, 14 ĐỨA CON VỚI 4 NGƯỜI PHỤ NỮ, PHÁT NGÔN GÂY BÃOMột chi tiết khiến cả hội nghị thượng đỉnh...
17/05/2026

ELON MUSK: TÀI SẢN 800 TỶ ĐÔ, 14 ĐỨA CON VỚI 4 NGƯỜI PHỤ NỮ, PHÁT NGÔN GÂY BÃO

Một chi tiết khiến cả hội nghị thượng đỉnh Mỹ - Trung ở Bắc Kinh bỗng trở nên giống cảnh trong phim gia đình hơn là chính trị quốc tế, chính là việc người giàu nhất hành tinh Elon Musk bất ngờ dắt theo cậu con trai nhỏ X Æ A-Xii đến sự kiện cấp cao. Giữa những bộ vest nghiêm nghị, những cái bắt tay nặng hàng tỷ USD và những cuộc thương lượng có thể làm rung chuyển thị trường toàn cầu, cậu bé 6 tuổi của Musk lại hồn nhiên xuất hiện, nắm tay cha bước vào Đại lễ đường Nhân dân ở Bắc Kinh như đang đi dạo công viên. Hình ảnh ấy lập tức gây bão mạng xã hội: đứa trẻ tóc vàng nhỏ xíu, mặc áo kiểu Trung Hoa, đeo chiếc túi hình rồng, đi lọt thỏm giữa dàn nguyên thủ, tỷ phú và quan chức quyền lực nhất hành tinh.

Dân mạng đùa rằng trong khi các CEO khác mang theo cố vấn kinh tế, Elon Musk lại mang theo… “người kế nghiệp tương lai của sao Hỏa”. Có người còn hài hước nói rằng Musk chẳng bao giờ bỏ lỡ cơ hội biến một sự kiện ngoại giao căng thẳng thành show diễn cá nhân. Và quả thật, cậu bé X đã cướp sạch spotlight. Máy ảnh của truyền thông liên tục lia sang hai cha con, đến mức nhiều người xem bản tin hôm đó còn tưởng hội nghị thượng đỉnh đang chuyển thành buổi họp phụ huynh quốc tế. Những bức ảnh ghi lại cảnh Musk vừa trò chuyện với các lãnh đạo cấp cao, vừa cúi xuống chỉnh áo cho con, thậm chí có lúc bế con trên vai để chụp ảnh cùng dàn doanh nhân tỷ đô của Mỹ, khiến khung cảnh trang nghiêm bỗng có chút hài hước khó tin.

Điều khiến sự việc gây sốt hơn cả là Elon Musk dường như rất tự nhiên, như thể việc đưa con đến một hội nghị chính trị giữa Donald Trump và Tập Cận Bình là chuyện hết sức bình thường. Với người khác, đó là cuộc gặp mang tầm chiến lược toàn cầu. Với Musk, có lẽ chỉ là một ngày đi làm nhưng tiện thể cho con “tham quan thế giới người lớn”. Chính khoảnh khắc kỳ lạ ấy lại nói lên con người ông: Một tỷ phú chẳng bao giờ tuân theo kịch bản, luôn khiến cả thế giới phải nhìn mình, dù bằng tên lửa, phát ngôn gây sốc, hay đơn giản là dắt cậu con trai nhỏ vào giữa trung tâm quyền lực của hành tinh.

Elon Musk là kiểu nhân vật mà chỉ cần xuất hiện, mạng xã hội lập tức chia làm hai phe: Một bên tung hô ông như thiên tài ngoài hành tinh, bên kia lắc đầu bảo “ông này giàu thật nhưng cũng điên thật”. Và phải nói công bằng, cả hai bên đều có lý. Cuộc đời của Musk giống như một bộ phim pha trộn giữa khoa học viễn tưởng, hài kịch đen và phim tình ái, nơi một cậu bé từng bị bắt n^t ở trường học lại lớn lên thành người giàu nhất lịch sử nhân loại, sở hữu số tiền nhiều đến mức nếu mỗi ngày tiêu một triệu đô, chắc cháu chắt vài đời sau vẫn chưa tiêu hết.

Elon Musk sinh năm 1971 trong một gia đình khá giả. Cha ông là kỹ sư người Nam Phi, mẹ là người mẫu kiêm chuyên gia dinh dưỡng gốc Canada. Nhưng tuổi thơ của Musk không hề lấp lánh như các bài báo truyền cảm hứng vẫn kể. Ông bị bạn bè bắtn*t dữ dội, từng bị đ*nh đến mức phải nhập viện. Trong khi những đứa trẻ khác mê đá bóng, Elon lại mê đọc sách đến mức như nuốt cả thư viện. Có giai thoại rằng Musk đọc hết bộ bách khoa toàn thư khi mới nhỏ và từ đó luôn nói chuyện như một người vừa tải xong dữ liệu từ vũ trụ. Điều thú vị là ngay từ tuổi teen, ông đã biết kiếm tiền. Năm 12 tuổi, Musk viết một trò chơi điện tử tên Blastar và bán mã nguồn được khoảng 500 đô. Người khác 12 tuổi phải xin tiền bố mẹ mua kem, Musk 12 tuổi đã bán game.

Con đường làm giàu của Musk không bắt đầu bằng tên lửa hay xe điện. Nó bắt đầu khá “trần tục”: Internet. Sau khi sang Canada rồi tới Mỹ, ông cùng em trai lập công ty Zip2, chuyên làm bản đồ và chỉ dẫn cho báo chí. Năm 1999, công ty này được bán cho Compaq với giá hơn 300 triệu USD, và Musk bỏ túi khoảng 22 triệu. Có 22 triệu ở tuổi chưa đến 30 là đủ để nhiều người nghỉ hưu. Nhưng Musk nhìn số tiền đó như người khác nhìn tiền lẻ trong túi quần. Ông dồn gần hết vào X.com, một công ty thanh toán trực tuyến, sau này biến thành PayPal. Khi PayPal bán cho eBay năm 2002, Musk nhận hơn 100 triệu USD. Đây là lúc một người bình thường sẽ mua đảo, mua du thuyền và chụp ảnh với cocktail. Musk thì mua… tên lửa.

Ông thành lập SpaceX, đầu tư vào Tesla, rồi thêm Neuralink, The Boring Company. Điều khiến Musk giàu khủng khiếp không phải vì ông cầm hàng trăm tỷ tiền mặt, mà vì ông nắm cổ phần lớn trong những công ty được định giá cực cao. Nói cách khác: Phần lớn tài sản của ông là “trên giấy”, nhưng tờ giấy ấy đủ khiến cả thế giới tài chính chóng mặt. Theo bảng xếp hạng Forbes cập nhật tháng 5/2026, Musk là người giàu nhất thế giới, với tài sản ước tính khoảng 826 tỷ USD. Đó là mức giàu đến mức nếu rơi mất 1 tỷ, có khi ông không buồn bỏ thời gian đi tìm kiếm.

Nhưng tiền bạc chưa bao giờ là thứ khiến Musk gây tò mò bằng… chuyện con cái. Elon Musk nổi tiếng không chỉ vì tên lửa mà còn vì tốc độ sinh con. Tính đến nay, ông được ghi nhận có ít nhất 14 người con với 4 phụ nữ khác nhau. Con số này thay đổi nhanh đến mức báo chí nhiều lúc phải “cập nhật phiên bản mới”. Người vợ đầu tiên là nhà văn Justine Musk, hai người có 6 con, nhưng bé trai đầu lòng mất khi mới 10 tuần tuổi, để lại nỗi đau lớn. Sau đó ông có các con với ca sĩ Grimes, người nổi tiếng kỳ quặc chẳng kém ông. Cặp đôi đặt tên con là X Æ A-12, khiến cả internet bối rối, còn nhiều ông bà trên thế giới chắc phải bỏ kính ra đọc lại. Sau đó, Musk có thêm con với Shivon Zilis. Các nguồn gần đây cho biết riêng với Zilis hiện là 4 người con. Nói vui, Musk đang xây dựng “đội ngũ định cư sao Hỏa” từ chính gia đình mình.

Scandal tình ái của Musk cũng phong phú như danh mục công ty của ông. Ông từng ly hôn hai lần với nữ diễn viên Talulah Riley, điều buồn cười là cùng một người. Kết hôn, ly hôn, rồi cưới lại, rồi ly hôn tiếp. Chuyện tình với Grimes thì như một bộ phim: Lúc yêu lúc chia tay, lúc nói chia tay nhưng vẫn sống gần nhau để nuôi con. Báo lá cải còn nhiều lần đồn ông có quan hệ với diễn viên nổi tiếng, nhân viên cấp cao, thậm chí dính tin đồn ngoại tình với vợ bạn. Có scandal gây sốc khi truyền thông Mỹ đăng tin Musk từng đề nghị “hiến tinh tr*ng cho bạn bè để tăng dân số thông minh”, nghe như một kịch bản khoa học điên rồ nhưng lại rất đúng phong cách ông.

Mối quan hệ giữa Musk và Tổng thống Mỹ Donald Trump thì còn ly kỳ hơn phim chính trị. Hai người từng công khai chỉ trích nhau. Trump gọi Musk là kẻ “nói quá nhiều”, còn Musk từng nói rằng Trump nên nghỉ hưu khỏi chính trường. Nhưng chính trị Mỹ là nơi hôm nay cãi nhau, mai có thể ăn tối cùng nhau. Năm 2025, hai người từng căng thẳng khá dữ: Musk công khai chỉ trích một số chính sách của Trump, còn Trump đáp trả trên truyền thông, khiến báo chí gọi đây là “cuộc chia tay ồn ào nhất giữa chính trị và công nghệ”. Nhưng sang đầu 2026, họ bắt đầu làm hòa theo cách rất đặc trưng của giới siêu giàu: Ngồi ăn tối riêng, đăng ảnh chung, rồi cùng xuất hiện ở các sự kiện lớn. Tháng 1/2026, Musk đăng ảnh chụp bữa tối với Trump và bà Melania tại khu nghỉ dưỡng Mar-a-Lago, kèm dòng “2026 sẽ rất tuyệt vời”, được xem là tín hiệu công khai rằng cả hai đã bỏ qua mâu thuẫn.

Hai tỷ phú Mỹ làm hòa chủ yếu là vì cả hai đều cần nhau. Trump cần những doanh nhân biểu tượng như Musk để chứng minh mình có hậu thuẫn mạnh từ giới công nghệ và tài phiệt. Còn Musk và các công ty của ông luôn có lợi khi giữ quan hệ tốt với Nhà Trắng vì chính sách thuế, hợp đồng chính phủ. Việc tỷ phú Elon Musk cùng Tổng thống Trump sang Trung Quốc dự cuộc gặp thượng đỉnh với lãnh đạo Trung Quốc cho thấy mối quan hệ đã ấm lên đáng kể.

Điều làm Elon Musk thành “huyền thoại internet” chính là những phát ngôn và việc làm khó đoán. Ông từng hút c*n s^ trong podcast của Joe Rogan, khiến giá cổ phiếu Tesla chao đảo. Ông từng đặt tên cho một công ty là “Công ty Buồn tẻ”. Ông ném chiếc búa sắt vào kính chống đ^n của xe Tesla Cybertruck trong buổi ra mắt, rồi kính vỡ thật ngay trên sân khấu. Thay vì xấu hổ, ông cười như thể đó là một phần của kế hoạch. Ông còn bán s*ng phun lửa công khai. Vì sao? Vì ông thích. Có lần ông tuyên bố sẽ đưa người lên sao Hỏa, xây thành phố trên đó, và giá vé sẽ “đủ rẻ để người bình thường cũng đi được”. Trong khi người bình thường vẫn đang chật vật mua vé máy bay dịp Tết!

Những câu nói của Musk thường khiến báo chí vừa thích vừa sợ. Ông từng nói AI nguy hiểm hơn b*m hạt nhân, trong khi chính ông lại lập công ty AI. Ông từng tweet một chữ “Doge”là đồng tiền số tăng vọt, rồi tweet câu đùa khác là thị trường đỏ lửa. Năm trước ông bảo “Tôi nghĩ mình là người ngoài hành tinh”, dân mạng không biết nên cười hay gật gù. Có người nói Musk là thiên tài. Có người nói ông là kẻ thích gây hỗn loạn. Có lẽ đúng hơn: Ông là cả hai.

Sự hấp dẫn của Elon Musk nằm ở chỗ ông giống một nhân vật không thể tồn tại ngoài tiểu thuyết: Một người đàn ông có thể sáng ngủ dậy quyết định phóng tên lửa, trưa đấu khẩu với tổng thống, chiều đăng meme chế, tối khoe vừa có thêm con. Ông kiếm tiền như biến giấy thành vàng, yêu đương như phim truyền hình dài tập, và nói chuyện như thể ngày mai nhân loại sẽ lên sao Hỏa ăn sáng. Có thể bạn yêu ông, có thể bạn ghét ông, nhưng rất khó để phớt lờ. Bởi trong thế kỷ 21, Elon Musk không chỉ là một tỷ phú. Ông là một hiện tượng, nơi tiền bạc, quyền lực, sự lập dị và những trò không ai đoán trước va vào nhau như một vụ nổ ngoài không gian.

Thu Hằng

CÔNG LÝ NÀO CHO NHỮNG NGÔI NHÀ BÊN BỜ SÔNG HỒNG? Bài viết dưới đây chỉ là suy nghĩ sơ bộ của tôi, còn nhiều điểm phải cậ...
17/05/2026

CÔNG LÝ NÀO CHO NHỮNG NGÔI NHÀ BÊN BỜ SÔNG HỒNG?

Bài viết dưới đây chỉ là suy nghĩ sơ bộ của tôi, còn nhiều điểm phải cập nhật thông tin thực tế, bổ sung cơ sở lý luận để làm rõ và chính xác hơn. Mục đích đăng lên chỉ để các bạn có thêm tài liệu tham khảo về một cách nhìn khác dưới góc độ pháp lý và đạo đức liên quan tới chính sách thu hồi đất "lấn chiếm" để thi công các công trình tại Hà Nội hiện nay.

Rất mong các nhà luật học và các luật sư tham khảo và làm sâu sắc hơn để có cơ sở giúp nhà nước xây dựng các chính sách thu hồi đất nhân văn hơn, được dư luận ủng hộ nhiều hơn.

1. Khi "ổn định" đồng nghĩa với "bất an"

Gần một tháng nay, hình ảnh những ngôi nhà ven đê sông Hồng tại Hà Nội bị phá dỡ đã và đang trở thành tâm điểm bàn tán của dư luận. Đằng sau những bức tường đổ nát là câu chuyện về sinh kế bị đứt gãy, về những tài sản tích cóp cả đời người bỗng chốc trở thành "vô giá trị" và biến thành "đống gạch vụn" trong mắt cơ quan quản lý. Lý do được đưa ra: đất lấn chiếm, đất công, nên nhà nước thu hồi không bồi thường, chỉ "hỗ trợ"...

Mức hỗ trợ được cho là rất thấp so với giá trị thực tế. Lập luận chính thức là "Đất đai thuộc sở hữu toàn dân, tức là công hữu, dân lấn chiếm bất hợp pháp thì không được bồi thường"....

Bài viết này không phủ nhận quyền quản lý đất đai của Nhà nước, cũng không biện minh cho hành vi lấn chiếm của người dân nếu có. Nhưng chúng ta cần đặt câu hỏi: Khi pháp lý hình thức va chạm với công lý thực chất, đâu mới là cách ứng xử xứng đáng của một nhà nước kiến tạo, của dân và vì dân?

Dưới góc nhìn đa chiều, lịch sử, pháp lý, đạo đức và kinh tế, tôi xin đề xuất thêm một số lập luận để bảo vệ quyền lợi chính đáng của người dân, đồng thời kiến nghị hướng giải quyết nhân văn và bền vững hơn.

2. Góc nhìn lịch sử: "Lấn chiếm" hay "khai hoang – an cư" trong dòng chảy thời gian?

Luận điểm 1: Hầu hết đất đai đang sử dụng tại Việt Nam đều có nguồn gốc từ quá trình khai hoang, lấn biển hoặc mở rộng không gian sinh tồn.

Câu hỏi đặt ra là: Có mảnh đất nào ở Việt Nam mà không từng là "lấn chiếm" theo nghĩa rộng? Thực tế chẳng có mảnh đất nào người dân đang sử dụng tự nhiên mà có.

Lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc gắn liền với quá trình "chân đất lấn biển", "phá rừng làm nương". Những làng xã ven sông, ven biển hôm nay phần lớn đều bắt nguồn từ những nỗ lực sinh tồn của cha ông, được chính quyền các thời kỳ ghi nhận hoặc "nhắm mắt làm ngơ" để ổn định dân sinh. Thậm chí nhiều triều đại phong kiến khuyến khích người dân khai hoang, lấn biển và công nhận quyền sở hữu cho người dân.

Đất đai thuộc sở hữu toàn dân, nhưng các nhà nước trước đây và hiện nay đều bỏ không không dùng; dân thấy lãng phí thì dùng, và các nhà nước cũng không ngăn cản, coi như ngầm chấp nhận. Việc dùng tiêu chuẩn pháp lý hiện đại để truy cứu trách nhiệm "lấn chiếm" cho những trường hợp đã an cư lạc nghiệp từ nhiều chục năm trước có thể xem là áp dụng pháp luật một cách cơ học, thiếu tính lịch sử và nhân văn được không ?

Luận điểm 2: Sự thay đổi chế độ sở hữu có nên làm mất đi quyền đã hình thành trong thực tế không ?

Trước năm 1954, nhiều diện tích ven sông, ven đô thuộc quyền sở hữu hoặc quản lý tư nhân theo các văn tự, tập quán đương thời. Sau khi Nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ra đời, Hiến pháp 1946 và các văn bản luật pháp sau này dần chuyển đất đai sang chế độ sở hữu toàn dân.

Tuy nhiên, việc chuyển đổi chế độ sở hữu mang tính hệ thống không đồng nghĩa với việc xóa bỏ mọi quyền lợi thực tế đã hình thành trước đó, đặc biệt khi người dân đã sinh sống ổn định, đóng góp vào phát triển kinh tế - xã hội địa phương trong nhiều thập kỷ. Một nhà nước pháp quyền cần có cơ chế chuyển tiếp công bằng, không phải là tự dưng phủ định đột ngột và thu hồi.

3. Góc nhìn pháp lý: "Lấn chiếm" có đồng nghĩa với "không có quyền"?

Luận điểm 3: Nguyên tắc "Kỳ vọng chính đáng" (Legitimate Expectation) trong pháp luật hành chính.

Ngay cả khi việc chiếm đất ban đầu có thể chưa đúng thủ tục, nhưng nếu người dân đã sinh sống công khai, liên tục, được chính quyền địa phương biết mà không xử lý trong thời gian dài nhiều chục năm, thì họ đã hình thành "kỳ vọng chính đáng" rằng việc sử dụng đất của mình đã được nhà nước chấp nhận.

Nguyên tắc này, dù chưa được quy định rõ thành văn trong pháp luật Việt Nam, nhưng là tinh thần cốt lõi của các nhà nước pháp quyền: Nhà nước không được "đánh úp" người dân bằng cách im lặng hàng chục năm, rồi bất ngờ áp dụng chế tài khắc nghiệt. Sự im lặng của cơ quan quản lý trong quá khứ tạo ra một dạng "chấp thuận ngầm", và nay không thể dùng chính sự im lặng đó làm căn cứ để tước đoạt tài sản của dân.

Luận điểm 4: Chế định "thời hiệu" và quyền sở hữu do chiếm hữu liên tục.

Bộ luật Dân sự 2015 của Việt Nam (Điều 167, 236) có quy định về việc xác lập quyền sở hữu thông qua chiếm hữu ngay tình, liên tục, công khai trong một thời gian dài. Dù quy định này chủ yếu áp dụng cho tài sản là động sản hoặc trong các tranh chấp dân sự cụ thể, nhưng tinh thần pháp lý của nó rất rõ: thời gian và sự ổn định thực tế có giá trị pháp lý nhất định.

Việc phớt lờ hoàn toàn yếu tố thời gian – 20 năm, 50 năm, thậm chí nhiều hơn 50 năm sinh sống – để quy chụp tất cả là "lấn chiếm bất hợp pháp" và từ chối bồi thường theo giá hợp lý, là cách áp dụng pháp luật thiếu tính hệ thống và công bằng.

Luận điểm 5: Nguyên tắc "tỷ lệ" trong thu hồi đất.

Ngay cả khi việc thu hồi đất là cần thiết vì mục đích công cộng (chỉnh trị đê điều, quy hoạch đô thị), thì biện pháp thực hiện phải tuân thủ nguyên tắc tỷ lệ:

- Mục tiêu công cộng có thực sự cấp bách và không còn cách nào khác?
- Thiệt hại gây ra cho người dân có tương xứng với lợi ích công cộng sẽ đạt được khi sử dụng đất thu hồi không ?
- Có phương án bồi thường, hỗ trợ, tái định cư ít gây tổn thương nhất cho người dân chưa?

Chính sách công bằng là chính sách phải làm tất cả các bên có liên quan cảm thấy hài lòng, trong đó mỗi bên liên quan đồng ý chấp nhận nhường nhịn lợi ích cho nhau một chút để sau khi thực hiện, các bên đều vui vẻ, thoải mái.

Điều này giống như người bán và người mua nhường nhịn giá cả khi mua bán hay người thợ và ông chủ nhường nhịn nhau khi thỏa thuận mức tiền lương. Khi đó tất cả các bên đều đạt được mục đích của mình, việc mua bán, thuê thợ mới thành công và các bên đều vui vẻ.

Mức hỗ trợ rất thấp so với giá trị thực tế rõ ràng vi phạm nguyên tắc này, biến chính sách công thành công cụ gây bất công xã hội.

4. Góc nhìn đạo đức và xã hội: Công lý không chỉ nằm ở văn bản

Luận điểm 6: Trách nhiệm kép của Nhà nước trong quản lý xã hội và bảo vệ lợi ích của người dân

Nhà nước có hai vai trò song hành: (i) quản lý đất đai theo pháp luật, và (ii) bảo vệ quyền lợi chính đáng của công dân. Khi phát hiện có tình trạng lấn chiếm, Nhà nước có trách nhiệm xử lý kịp thời, minh bạch. Nếu nhà nước không làm, để mặc cho tình trạng đó tồn tại nhiều chục năm, một phần trách nhiệm thuộc về sự thiếu quyết liệt hoặc thiếu nguồn lực của chính cơ quan quản lý.

Giờ đây, khi "tính sổ" để thu hồi, nhà nước không thể đổ toàn bộ trách nhiệm và hậu quả lên vai người dân; những người có thể đã sinh ra, lớn lên, xây dựng gia đình trên mảnh đất đó trong sự "bỏ ngỏ" của quản lý nhà nước. Đạo đức công quyền đòi hỏi sự chia sẻ trách nhiệm, không phải sự trừng phạt một chiều.

Luận điểm 7: Công lý liên thế hệ và quyền của người kế thừa.

Nhiều hộ dân hiện nay không phải là người "lấn chiếm" ban đầu, mà là con cháu kế thừa ngôi nhà, mảnh vườn từ cha ông hoặc sau khi mua đi bán lại. Họ sinh ra đã thấy mình sống ở đó, đi học, lập nghiệp, đóng thuế (nếu có), và chưa từng bị cơ quan chức năng yêu cầu di dời.

Việc tước đoạt tài sản của họ vì một hành vi mà họ không trực tiếp thực hiện, lại xảy ra từ trước khi họ ra đời hay trước khi họ đến và đã ở trong nhiều năm, là vi phạm nguyên tắc công lý liên thế hệ: Không ai phải chịu hậu quả pháp lý cho hành vi của người khác, nếu bản thân họ đã hành xử thiện chí và tuân thủ pháp luật trong suốt thời gian mình nắm giữ.

Luận điểm 8: An sinh xã hội và ổn định chính trị.

Mỗi ngôi nhà bị phá không chỉ là một công trình vật chất, mà là một tổ ấm, một điểm tựa tinh thần, một đơn vị kinh tế gia đình... Việc mất nhà với mức bồi thường tượng trưng đẩy người dân vào cảnh "trắng tay", mất sinh kế, ảnh hưởng đến giáo dục con cái, sức khỏe người già.

Về dài hạn, những chính sách thu hồi đất nếu bị đánh giá là thiếu công bằng sẽ làm xói mòn niềm tin của người dân vào pháp luật và vào Nhà nước. Khi người dân cảm thấy "luật là để trị dân, không phải để bảo vệ dân", thì ổn định xã hội sẽ chỉ là bề nổi, sẽ tiềm ẩn nguy cơ bất mãn và xung đột. Đây rõ ràng người Việt Nam không ai muốn.

5. Góc nhìn kinh tế: Bất ổn quyền sở hữu có phải là Bất ổn phát triển ?

Luận điểm 9: Quyền tài sản rõ ràng là nền tảng của đầu tư và tăng trưởng.

Kinh tế học thể chế chỉ ra rằng một trong những điều kiện tiên quyết để phát triển kinh tế là hệ thống quyền sở hữu tài sản rõ ràng, minh bạch và được bảo vệ. Khi người dân không yên tâm, thậm chí lo ngại tài sản mình đang sử dụng có thể bị tước đoạt bất cứ lúc nào với mức bồi thường không tương xứng, họ sẽ:

- Không dám đầu tư cải tạo, nâng cấp nhà ở, công trình sản xuất;
- Chuyển vốn sang các kênh "trú ẩn" ít rủi ro hơn nhưng kém hiệu quả kinh tế hơn;
- Mất động lực gắn bó lâu dài với quê hương, đất nước và nơi cư trú, dẫn đến suy giảm chất lượng cộng đồng.

Chính sách thu hồi đất thiếu công bằng, vì vậy, không chỉ gây bất công trước mắt, mà còn làm suy yếu nền tảng phát triển bền vững của đô thị nói riêng, của đất nước nói chung.

Luận điểm 10: Chi phí xã hội của sự bất công.

Mỗi trường hợp cưỡng chế thu hồi đất thiếu thuyết phục đều tạo ra "chi phí xã hội" vô hình: Mất niềm tin, giảm hợp tác, gia tăng khiếu kiện, và quan trọng nhất là tổn thương "hợp đồng xã hội" giữa Nhà nước và công dân. Những chi phí này khó định lượng bằng tiền, nhưng lại ảnh hưởng sâu sắc đến chất lượng quản trị và sự gắn kết xã hội trong rất nhiều năm.

6. Lời kết: Pháp luật vì con người, không phải con người vì pháp luật

Sông Hồng đã chảy qua Hà Nội hàng nghìn, hàng vạn năm, đã chứng kiến bao thăng trầm của lịch sử, bao thế hệ người dân bám đất, bám sông để sinh tồn và phát triển. Những ngôi nhà ven đê hôm nay không chỉ là công trình xây dựng, mà là một phần của ký ức đô thị, của văn hóa sông nước, của nỗ lực sinh nhai chính đáng của nhiều thế hệ người dân.

Pháp luật là công cụ để bảo vệ công lý, không phải để hợp thức hóa bất công. Khi áp dụng pháp luật về đất đai, chúng ta luôn luôn phải nhớ đằng sau mỗi điều khoản là con người, là sinh kế, là niềm tin vào sự công bằng của xã hội, là cuộc sống của người dân.

Một chính sách thu hồi đất đúng đắn không đo bằng số mét vuông giải phóng được, mà đo bằng mức độ người dân cảm thấy được tôn trọng, được đối xử công bằng, được bảo đảm một cuộc sống tốt đẹp hơn sau tái định cư, và được vui vẻ, thoải mái.

Hà Nội đang hướng tới mô hình "đô thị thông minh, nhân văn". Sự nhân văn ấy trước hết phải thể hiện ở cách ứng xử với những người dân yếu thế nhất trong quá trình phát triển. Bảo vệ quyền lợi chính đáng của họ không phải là "chiều theo dân", mà là thực hiện đúng bản chất của Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa: của dân, do dân và vì dân.

Người làm chính sách hãy luôn khảm trong đầu câu nói của cụ Hồ: "Muốn cho dân yêu, muốn được lòng dân, việc gì có lợi cho dân phải hết sức làm, việc gì có hại cho dân phải hết sức tránh".

Chỉ khi đó, những con đê sông Hồng mới thực sự vững chãi, không chỉ bằng bê tông cốt thép, mà bằng niềm tin và sự đồng thuận trong lòng dân.

TS Lê Việt Đức

BỐC THĂM SỐ PHẬNTruyện ngắn- Nguyễn Xuân Vượng.(Viết theo lời kể của bạn Phương Mai ở HN về những diễn biến diễn ra tron...
17/05/2026

BỐC THĂM SỐ PHẬN

Truyện ngắn- Nguyễn Xuân Vượng.

(Viết theo lời kể của bạn Phương Mai ở HN về những diễn biến diễn ra trong khu dân cư đang giải toả.)
------

Sáng hôm ấy, trời Hà Nội oi như có mưa.
Từ sáu giờ sáng, sân nhà văn hóa khu tái định cư đã đông nghịt người. Người già chống gậy. Đàn bà bế con. Những ông chồng mặc sơ mi bạc màu, tay cầm tập hồ sơ nhàu nát như cầm một thứ số phận chưa mở.

Ai cũng nói nhỏ.
Như đi viện.
Như chờ kết quả xét nghiệm.

Phía trên bục, tấm băng đỏ treo ngang: “BỐC THĂM CĂN HỘ TÁI ĐỊNH CƯ”.

Hai chữ “tái định cư” giờ nghe lạnh như tên một trại tạm cư nào đó.

Lâm đứng cuối hàng người, hút hết điếu thuốc này đến điếu khác. Vợ ông - bà Hảo - ngồi ở bậc tam cấp, mặt căng như dây đàn. Thằng con trai út cúi đầu bấm điện thoại. Ông cụ thân sinh ngồi lặng lẽ trên xe lăn, mắt đục mờ nhìn ra khoảng trời đầy dây điện.

Ba thế hệ.
Sáu con người.
Căn nhà nhỏ họ sống hơn bốn mươi năm nay sắp bị giải tỏa.

Người ta bảo: -Lên chung cư sướng hơn. Có thể đúng. Nhưng chẳng ai hỏi họ có muốn rời đi không?


Buổi bốc thăm bắt đầu bằng những lời rất tròn trịa. Đại diện ban dự án nói về “diện mạo đô thị mới”, “thành phố văn minh”, “đời sống nhân dân được nâng cao”.

Dưới hàng ghế, không ai vỗ tay. Người ta chỉ chăm chăm nhìn cái thùng mica trong suốt giữa hội trường. Trong đó là những tờ giấy quyết định phần đời còn lại của mỗi gia đình.

Nhóm người có công được gọi lên trước. Họ chọn căn hộ như chọn hàng trong siêu thị: - Tôi lấy căn góc - Tôi thích tầng thấp - Hướng Nam nhé.

Tiếp theo là những hộ có diện tích thu hồi lớn.

Đến gần trưa mới tới lượt những người như Lâm.

“Đầu thừa đuôi thẹo”, như ai đó nói nhỏ phía sau.

Lâm bước lên bục khi tay đã ướt mồ hôi. Ông thò tay vào thùng mica. Khoảnh khắc ấy, ông nhắm mắt thật nhanh. Ông nhớ căn nhà nhỏ tự tay mình xây lên từ thời còn tem phiếu. Nhớ khoảng sân hẹp trước cửa nơi vợ ông bày mấy rổ rau, vài két nước ngọt bán cho bà con quanh xóm. Nhớ cái ban công nơi con gái từng đứng học bài. Nhớ đêm vợ chồng ông thức trắng vì trận bom B52 năm nào ngoài bãi Phúc Xá. Nhớ tiếng tàu điện leng keng đã biến mất khỏi Hà Nội từ lâu. Cả đời người gom lại. Chỉ còn nằm trong một mẩu giấy...

Người cán bộ mở phiếu đọc lớn: – Căn B17… năm mươi mét vuông.

Hội trường im vài giây. Rồi có tiếng ghế kéo loạt xoạt. Lâm đứng chết lặng. Ông biết ngay đó là loại căn nhỏ nhất.


Về đến khu dân cư, bà Hảo phát điên thật sự. Bà ném túi xuống nền xi măng rồi gào lên giữa sân: -Ông là cái đồ tay thối! Nhà sáu mạng người mà ông bốc được cái lỗ mũi ấy à? Tổ tiên nhà ông đâu hết rồi ? Sao không phù hộ độ trì cho ông?

Lũ trẻ con đang đá cầu vội bỏ chạy.
Mấy bà hàng xóm hé cửa nhìn rồi lại đóng sập lại. Ông Lâm không cãi. Ông chỉ lặng lẽ dắt chiếc xe máy cũ ra khỏi mái hiên nhà, nổ máy chạy mất hút trong con hẻm.

Bà Hảo vẫn gào theo: -Cả đời ông có làm nên cái tích sự gì đâu! Đến cái nhà cũng không giữ nổi!

Ông cụ - bố chồng bà Hảo ngồi trên xe lăn run run nói:
– Thôi con… âu cũng là cái số...

Nhưng bà không nghe nữa!

Bốn mươi năm sống chen chúc, dành dụm, hy vọng… giờ co lại thành năm mươi mét vuông bê tông trên tầng mười ba.

Ai chịu nổi?

Nhất là khi cả gia đình bao năm nay còn sống nhờ cái mặt tiền căn nhà này.

Mảnh đất này vốn do cơ quan cũ của bà Hảo phân cho cán bộ từ thời còn khó khăn. Vợ chồng ông Lâm dành dụm từng đồng, vay mượn thêm họ hàng rồi tự xây lấy căn nhà nhỏ.

Phía ngoài mặt đường, bà Hảo mở quầy tạp hoá bé xíu bán rau dưa, chai nước, gói mì cho bà con quanh xóm. Đồng lời chẳng đáng là bao nhưng đủ tiền điện, tiền thuốc, tiền ăn cho cả ba thế hệ.

Còn Lâm là bộ đội phục viên sau chiến tranh.

Một chân ông yếu hẳn vì mất sức lao động nên chẳng làm nổi việc nặng nhọc lâu dài. Mấy năm nay, ông chỉ phụ vợ bán hàng, sửa lặt vặt quạt điện, nồi cơm cho hàng xóm kiếm thêm chút tiền trà thuốc.

Giờ lên tầng mười ba của khu chung cư mới…
Không còn mặt tiền.
Không còn quầy hàng.
Không còn nguồn sống.

Ở tuổi ấy, bắt đầu lại còn khó hơn cả việc xây một căn nhà từ đống gạch vụn sau chiến tranh.


Chiều xuống rất chậm.
Lâm chạy xe lang thang khắp phố.
Hồ Tây đầy gió.
Người ta vẫn ngồi cà phê đông nghịt.
Những tòa chung cư mới mọc lên sáng rực như những con tàu khổng lồ.

Ông bỗng thấy mình nhỏ bé kinh khủng.
Một đời đi qua chiến tranh.
Một đời sống tử tế.
Một đời dành dụm xây lấy căn nhà cho con cháu.

Cuối cùng vẫn không giữ nổi một góc sống đủ rộng cho gia đình mình.
Ông dừng xe dưới chân cầu Long Biên.
Sông Hồng mùa này đục ngầu.
Nước chảy lặng lẽ như thời gian.

Ông châm thuốc.
Bàn tay run đến mức bật lửa mấy lần không cháy.

Đúng lúc ấy điện thoại rung lên.
Tin nhắn của thằng con trai: “Bố về ăn cơm đi. Mẹ hết khóc rồi.”

Ông nhìn màn hình rất lâu.
Rồi bất giác đưa tay quệt mắt.
Phía bên kia sông, Hà Nội lên đèn.

Thành phố vẫn tiếp tục lớn lên mỗi ngày. Chỉ có những con người như ông đang dần bị ép nhỏ lại… trong những căn hộ nhỏ nhất của cuộc đời mình. Và có lẽ, điều đáng sợ nhất không phải là mất ngôi nhà cũ.

Mà là đến một ngày, con người ta phải đứng giữa hội trường đông nghịt người, thọc tay vào một chiếc thùng nhựa lạnh ngắt… để bốc thăm lấy số phận cho cả gia đình mình.

NXV. SG. 2026
-----

Address

Tràng Thi
Hanoi

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when KHÁM PHÁ VIỆT NAM posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category