Zombie Photo

Zombie Photo ở đây chỉ có Zombie

📝Ngày 7 tháng 9 – 21:51Tôi mở mắt, nhận ra mình đang đứng giữa con đường nứt nẻ, bao quanh là một bầu không khí đặc quán...
07/09/2025

📝Ngày 7 tháng 9 – 21:51

Tôi mở mắt, nhận ra mình đang đứng giữa con đường nứt nẻ, bao quanh là một bầu không khí đặc quánh mùi mục rữa.

Trong tay tôi – một chiếc máy ảnh cũ, lấm máu khô.
Tôi giơ nó lên, bấm.
– Tách!

📷 Trước ống kính là những kẻ giống tôi: xác sống lảo đảo, mắt trắng dã, thân thể run rẩy theo từng cơn gió lạnh. Chúng không gầm rú, cũng chẳng lao đến, mà chỉ đứng im, nhìn tôi. Như thể đang chờ…

Tôi tiếp tục bấm, từng tiếng màn trập vang lên rời rạc.
bức ảnh chụp xong đám zombie, bất động, đôi mắt đục ngầu khép lại.

👁️ Khi nhìn qua khung ngắm, tôi không thấy chúng là zombie, mà là con người. Những gương mặt từng có nụ cười, từng có ước mơ. Nhưng ngoài khung ngắm, tất cả chỉ là những xác chết lê lết.

💀 Tôi buông máy xuống.
Quanh tôi, không còn ai.
Chỉ còn tiếng màn trập vang vọng trong đầu, kéo dài bất tận.



📝Ngày 6 tháng 9 – 23:01Tôi mở mắt. Trước mặt chỉ còn một màu xám quen thuộc, không tối, cũng chẳng sáng.Chiếc máy ảnh nằ...
06/09/2025

📝Ngày 6 tháng 9 – 23:01

Tôi mở mắt. Trước mặt chỉ còn một màu xám quen thuộc, không tối, cũng chẳng sáng.
Chiếc máy ảnh nằm trong tay. Tôi bấm nút nhiều lần – tách… tách… – nhưng không còn tiếng màn trập. Chỉ có khoảng lặng vang vọng trong đầu, như một tiếng vọng từ nơi sâu hun hút nào đó.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi thấy gương mặt của chính mình.
Trống rỗng. Vô hồn.
Đôi môi nhếch lên thành một nụ cười méo mó – không phải vì vui, cũng chẳng phải vì đau. Chỉ đơn giản… nó tự xuất hiện, như thể khuôn mặt không còn thuộc về tôi nữa.

Bên ngoài, mọi người vẫn nói, vẫn cười, vẫn sống.
Nhưng càng nhìn, tôi càng thấy họ xa lạ. Giọng nói của họ vang đến tai tôi không còn là ngôn ngữ, chỉ là những âm thanh rè rè, méo mó như radio hỏng.

Tôi đứng dậy, bước đi.
Không phải vì muốn đi đâu, mà chỉ vì đôi chân tự động chuyển động.

Tôi không còn chụp ảnh.
Không còn viết.
Không còn mơ.

Tôi chỉ tồn tại – như một cái xác còn thở.
Ý thức đã mục rữa, để lại trong đầu tôi một khoảng trống tối tăm.

Thỉnh thoảng, tôi nghe tiếng bước chân phía sau.
Quay lại – chẳng có ai.
Nhưng tôi biết, có thứ gì đó vẫn đi cùng tôi, lặng lẽ… như chính cái bóng của mình, chỉ chờ một lúc nào đó để nuốt trọn phần người còn sót lại trong tôi.



🗓️ Ngày 15 tháng 4 – 05:13 sángTôi lang thang giữa khu phố hoang vắng...Không âm thanh.Không ánh sáng.Chỉ có sự lặng thi...
17/04/2025

🗓️ Ngày 15 tháng 4 – 05:13 sáng
Tôi lang thang giữa khu phố hoang vắng...
Không âm thanh.
Không ánh sáng.

Chỉ có sự lặng thinh đến rợn người… và từng tế bào trong cơ thể đang quằn quại thay đổi.
Da bắt đầu xám đi.
Bàn tay mất cảm giác.
Mạch máu như đang đổi chiều.

Nhưng trớ trêu…
Ý thức tôi vẫn còn.
Tôi vẫn nhớ tên mình.
Tôi vẫn biết mình đang trở thành một con quái vật.

Ngày 14 tháng 4 – 23:57Tôi cầm máy ảnh, bước vào khu vực cách ly với ý định ghi lại một vài khung hình cho bộ ảnh kinh d...
16/04/2025

Ngày 14 tháng 4 – 23:57
Tôi cầm máy ảnh, bước vào khu vực cách ly với ý định ghi lại một vài khung hình cho bộ ảnh kinh dị. Lúc ấy, tôi nghĩ mình đang kiểm soát ánh sáng… không ngờ mình đang gọi về bóng tối.

Trong khung ngắm, tôi thấy một người đàn ông. Không di chuyển. Không nói. Ánh mắt trống rỗng… nhưng khoảnh khắc tôi bấm máy – hắn lao đến.

Tôi bỏ chạy. Mọi thứ mờ nhòe. Hơi thở gấp gáp. Nhưng tôi không dám hét. Tôi chỉ giữ chặt chiếc máy – thứ duy nhất có thể “giữ ký ức” nếu tôi không trở lại.

Và đây là bức ảnh cuối cùng…
Khi tôi vẫn còn là con người.
Khi tôi vẫn còn cảm xúc.
Trước khi “nỗi sợ” chiếm lấy tôi.

https://chatgpt.com/g/g-67f7d5b16da08191bd139e0d5c47a654-ai-zombie-studio

Address

Tiền Giang
Gò Công
341996

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Zombie Photo posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share