07/09/2025
📝Ngày 7 tháng 9 – 21:51
Tôi mở mắt, nhận ra mình đang đứng giữa con đường nứt nẻ, bao quanh là một bầu không khí đặc quánh mùi mục rữa.
Trong tay tôi – một chiếc máy ảnh cũ, lấm máu khô.
Tôi giơ nó lên, bấm.
– Tách!
📷 Trước ống kính là những kẻ giống tôi: xác sống lảo đảo, mắt trắng dã, thân thể run rẩy theo từng cơn gió lạnh. Chúng không gầm rú, cũng chẳng lao đến, mà chỉ đứng im, nhìn tôi. Như thể đang chờ…
Tôi tiếp tục bấm, từng tiếng màn trập vang lên rời rạc.
bức ảnh chụp xong đám zombie, bất động, đôi mắt đục ngầu khép lại.
👁️ Khi nhìn qua khung ngắm, tôi không thấy chúng là zombie, mà là con người. Những gương mặt từng có nụ cười, từng có ước mơ. Nhưng ngoài khung ngắm, tất cả chỉ là những xác chết lê lết.
💀 Tôi buông máy xuống.
Quanh tôi, không còn ai.
Chỉ còn tiếng màn trập vang vọng trong đầu, kéo dài bất tận.