09/04/2025
| TRĂM LẦN LÉN NHÌN - MỘT LẦN CHẠM MẮT |
" Có những tình cảm chẳng bắt đầu bằng lời, mà vẫn lớn dần từ những cái nhìn lặng lẽ phía xa".
Ngày bóng dáng ấy lướt ngang qua tớ, cũng chính là khoảnh khắc tớ nhận ra rằng bóng dáng ấy sẽ mãi in sâu trong tiềm thức này. Ngày mà giữa dòng người đông đúc, tấp nập " ánh mắt " tớ đã vô thức hướng về phía cậu lúc nào chẳng hay.
Dưới ánh nắng vàng rực của mùa hạ, ánh mắt tớ vô tình dừng lại trên chiếc áo trắng tinh khôi giữa sân trường. Từng cái vuốt tóc hay nụ cười ngọt ngào của cậu như thắp sáng cả không gian, khiến tớ cứ lặng lẽ dõi theo. Và rồi, không biết từ khi nào nụ cười của cậu đã trở thành một phép màu luôn khiến tớ bất giác mỉm cười theo như một phản xạ vô thức của trái tim.
Cậu có biết không? Đã có người từng cố ý đi ngang qua lớp chỉ để được nhìn thấy cậu. Có người đã âm thầm dõi theo cậu qua từng năm tháng, từng bước chân cậu chạm đến ước mơ và hoài bão. Chỉ để rồi, vô tình bắt gặp nụ cười rạng rỡ của cậu trong khoảnh khắc ấy. Và vì muốn có cơ hội được đứng gần bên cậu, tớ đã không ngừng cố gắng, nỗ lực từng chút một, chỉ mong một ngày nào đó được cùng cậu chia sẻ khoảnh khắc đặc biệt ấy. Dù chỉ là một giây phút ngắn ngủi được đứng cạnh cậu, nhưng khoảnh khắc đó… đã khiến lòng tớ chẳng thể nào bình yên như trước được nữa.
Ánh mắt tớ dành cho cậu tựa như một bản tình ca dịu dàng, kéo dài mãi mãi mà không hồi kết — lặng lẽ mà tha thiết, như một câu chuyện cổ tích viết giữa đời thật. Những lời thương tớ muốn gửi đến cậu không gói gọn trong đôi ba câu chữ, mà len lỏi trong từng khoảnh khắc, từng hơi thở của tuổi trẻ. Chúng không ồn ào, nhưng đủ sâu để in dấu suốt một thời thanh xuân đẹp nhất của tớ.
Rồi một ngày, không một chiếc kim đồng hồ nào báo hiệu, ánh mắt cậu bất chợt đã chạm vào ánh nhìn của tớ. Chỉ một khoảnh khắc thoáng qua thôi, ngắn đến mức chẳng kịp trao nhau một lời, nhưng lại dài đến mức trái tim tớ lạc vào những mộng tưởng dịu dàng. Trong tích tắc ấy, tớ đã thầm dệt nên một câu chuyện đẹp giữa "hai chúng mình" — một câu chuyện tình chưa bắt đầu, nhưng đã kịp đẹp như một giấc mơ.
Chỉ cần dừng lại ở khoảnh khắc ấy thôi… cũng đủ để tớ mang theo một trời ký ức thanh xuân. Và nếu dấu chấm không khép lại sau hai từ “dừng lại”, thì tớ ước mình có thể là người cùng cậu đi qua những năm tháng rực rỡ nhất của tuổi học trò, những tháng năm chinh phục ước mơ. Tớ muốn trở thành người mà dù cậu không nói ra, vẫn luôn hiểu cậu đang cần gì; là người không đến rực rỡ như ánh mặt trời, nhưng đủ kiên nhẫn để ở lại khi mọi thứ dần lặng im, là ánh sáng nhỏ thôi… nhưng đủ để sưởi ấm những góc tối trong tim cậu, từ hôm nay và mãi mãi về sau.
__________________________________
Mọi thắc mắc và đóng góp ý kiến xin vui lòng liên hệ:
Sđt: 0817824512
Facebook: 2P Media - Trường THPT Trần Phú
Gmail: [email protected]
Instagram: .23