09/10/2024
"Đêm qua mưa thưa, gió thét gào,
Ngủ sâu, hơi rượu vẫn nôn nao
Khẽ hỏi người canh rèm, xem thử
Người đáp "Hải đường chẳng khác bao"
Phải thế không? Là vậy sao?
Lá xanh nên thắm, hồng càng nên phai." (Như mộng lệnh - Lý Thanh Chiếu)
Dùng một đoạn thơ để diễn tả cho cảm giác của tôi sau khi thức dậy sáng nay. Tất cả là bởi một giấc mơ. Giấc mơ tuy đứt đoạn, nhưng thật khiến lòng người đã cô quạnh càng thêm xót xa.
Cảm giác an toàn của bạn là gì? Đó có phải là một căn phòng ấm, một bát canh thơm, một tấm chăn êm ái? Tôi có tất cả chúng. Có nơi trú chân, có cảm giác vững vàng, hằng ngày thức dậy tâm không lo sợ. Vậy mà vẫn có những giấc mơ khiến tôi vô cùng nghi ngờ tình cảnh an toàn bấy lâu, giống như một vết xước nhỏ sau lưng - khó chịu mà không thể chạm tới. Hóa ra, khi "tình cảnh" đã đủ an toàn, tôi lại cần "mối quan hệ" an toàn.
Có ba lần cảm giác an toàn trong một mối quan hệ mà tôi đã trải qua, khắc họa bởi những giấc mơ không báo trước điều gì cả. Lần thứ nhất, khi tinh thần và nhựa sống trong con người tôi tràn đầy, lúc nào cũng muốn trải nghiệm, lúc nào cũng muốn kết giao. Muốn có thêm, chẳng chịu bớt. Và khi ấy tôi gặp một người đem đến cho tôi cảm giác hồ khởi khi gặp mặt, trông chờ khi cách xa. Thời điểm tôi thích cậu ấy nhất, tôi đã mơ một giấc mơ. Ở thành phố mà chúng tôi đều thích, cậu ấy nằm ôm tôi cùng với đống chăn bông to bự, khe khẽ đung đưa và thì thầm những chuyện vui vẻ. Sự gần gũi và hứng thú khiến tôi trong giấc mơ ấy hạnh phúc vô cùng, nghĩ rằng cuối cùng, cuối cùng tôi cũng được đáp lại tình cảm từ người mình thích rồi. Vậy mà, chỉ là mơ.
Lần thứ hai, thay vì mơ thì là thật. Có một người ôm tôi và vỗ về khi tôi còn mải vụn vỡ trong những kí ức. Tình cảnh ấy tuy là thực tế, nhưng đau đớn như một cơn ác mộng. Sau này khi nhắc lại, tôi hay gọi bản thân lúc đó là đống gạch vụn. Có lẽ cảm giác an toàn người này đem đến cho tôi giống như rút đi một viên gạch chủ chốt của bức tường ngụy trang. Người ấy kiên nhẫn chờ tôi khóc, kiên nhẫn nghe tôi giải thích về sự mâu thuẫn của tôi với người cũ, rồi cũng kiên nhẫn nghe tôi tự mỉa mai chế giễu bản thân mình. Một đống chuyện lộn xộn mà cảm xúc cũng lộn xộn. Tôi nghĩ, cuối cùng thì cũng có người để tôi thể hiện tất cả góc khuất của con người mình - hình ảnh mà tôi chưa từng thể hiện ra với ai. Ở thời điểm đó tôi cho rằng, cảm giác an toàn này thật hiếm có, hóa ra an tâm là như thế. Vậy mà, chỉ như mơ. Kể từ đó về sau, tôi không để mình say mà nói năng lung tung nữa. Hoặc giả, tôi không để mình say trước mặt người khác. Mà cho dù say đến choáng váng, tôi cũng chỉ nhốt mình trong phòng và cắn chặt môi, tránh xa mọi thiết bị điện tử và loài người. Tôi sợ khi yếu đuối "cho ai đó xem", thứ mình nhận lại là nỗi tự ti. Cảm giác an toàn hiếm có ngày đó trở thành "hệ miễn dịch" bền vững của tôi, không bệnh tật nào xâm phạm nổi.
Đêm qua là lần thứ ba. Sau nhiều ngày tập quen với lối sống tầm thường vô vị, những giấc mơ tôi có đều đã ít xuất hiện tình cảnh về chuyện tình cảm như trước. Nên giấc mơ này có phần ấn tượng hơn so với những "chuyến phiêu lưu". Đó là một ngày tôi ở nhà như bình thường, có chuyện gì đó tranh cãi với bố mẹ mà chui vào phòng khóc rồi bỏ bữa. Là một người tìm đến nhà tôi, xin phép bố mẹ tôi để được gặp, và mở cánh cửa phòng ngủ nhìn thấy tôi đẫm nước mắt đang nằm trên giường. Tôi biết người đó và tôi không thích họ, nhưng cảm giác không có cách chối từ. Người đó nhẹ đến bên cạnh giường, cũng ôm tôi từ sau lưng và vỗ về nhè nhẹ. Giống như dỗ dành đứa trẻ con ra ăn cơm. Chẳng hiểu sao lúc ấy tôi càng khóc dữ hơn. Dù chỉ là trong mơ nhưng tôi cảm giác khóc sắp đứt ruột gan. Tôi trong mơ còn nghĩ, mình đã từng này tuổi rồi, vậy mà thứ bản thân thèm muốn lại chỉ là lời dỗ dành như hồi còn bé, khi tôi còn chưa hiểu sự đời, chị của tôi cũng thường làm như vậy. Cảm giác an toàn đó, đúng hơn là cảm giác từ người nhà, hay từ người sẽ cùng mình tạo nên một mái nhà. Kể từ đó mà xâu chuỗi lại, cảnh tượng trong giấc mơ này hệt như một cặp đôi đang chuẩn bị kết hôn. Những khủng hoảng tiền hôn nhân khiến cho người dù to xác đến mấy cũng phải sợ hãi, nhất là với người chưa từng muốn kết hôn như tôi. Ý nghĩ duy nhất tôi còn nhớ trong lúc khóc trong mơ đó là, em không làm được, em không thể kết hôn với anh được đâu,...
Cô gái trong Như mộng lệnh, cảm giác an toàn của nàng vốn mang đậm tính chất xã hội phong kiến: một khuê phòng trướng rủ màn che, những bữa tiệc phong hoa tuyết nguyệt, say rồi trở về ngủ, khi tỉnh dậy có thể bình tâm mơ màng, chẳng cần bước chân ra ngoài nhìn, luôn có người bên cạnh trò chuyện, trao đổi ý kiến. Khi nhỏ nghe lời cha mẹ, lớn lên xây dựng gia đình. Tình yêu là xa xỉ, chỉ có cuộc sống là đảm bảo, vậy thì quý nhau như khách, nâng khay ngang mày cũng trở thành một dạng tình nghĩa lâu bền. Đó cũng là cảm giác an toàn. Có người che mưa chắn gió, gánh vác hộ tất cả lo toan, giúp nàng chỉ cần quan tâm đến chùm hoa hải đường.
Bởi lẽ không dưng lại có câu biết ít hạnh phúc nhiều. Có nhiều lúc cuộc sống mơ hồ nhưng đơn giản là vững vàng, có nhiều lúc cái gì cũng hiểu cũng biết đến tường tận, trái lại trở thành phương tiện để làm nhau khổ sở. Trải qua ba loại cảm giác an toàn mơ hồ này, tôi cảm thấy rầu rĩ. Kết cục của 2 trong 3 loại đều là giới hạn an toàn của tôi ngày càng hẹp đi, hao mòn dần, mãi rồi cũng chẳng còn hình dạng. Hoặc có khi nó chưa từng có hình dạng. Nó cứ lợn cợn, loang lổ hệt như lấm lem bùn đất. Vậy thì an toàn nghĩa là gì?
-Blue-
Nguồn ảnh: Puuung (take from Pinterest)