Thủy quang liễm diễm - 水光潋滟

Thủy quang liễm diễm - 水光潋滟 "Tuy tắc như vân, phỉ ngã tư tồn"

[Bài viết từ một năm trước trên trang cá nhân] Đồ bỏ. Hoa cũ.Trong số những thứ mà tôi thường nhặt nhạnh/xin xỏ, tôi thí...
24/12/2025

[Bài viết từ một năm trước trên trang cá nhân]

Đồ bỏ. Hoa cũ.

Trong số những thứ mà tôi thường nhặt nhạnh/xin xỏ, tôi thích nhất là nhặt được hoa. Từ ngày lên Đà Lạt, tôi vẫn hay nhặt hoa đem về cắm trên bàn làm việc, tăng thêm chút tươi mới lãng mạn cho không gian cô độc của mình. Những lẵng hoa to nhỏ được tặng dịp này dịp kia, trưng lấy thể diện vài ngày sau đó sẽ yên vị trong thùng rác gần tòa nhà, mặc dầu còn nhiều bông tươi nhưng tổng thể lại không còn hoàn hảo. Cũng chẳng mấy ai tự nhiên lại gần thùng rác để nhặt mấy bông hoa. Nhưng tôi sẵn sàng lại gần lựa từng bông một, đem về cắt tỉa và cho chúng tiếp tục công cuộc nở rộ làm đẹp cho đời, cho đến khi chúng thực sự phải héo tàn. Chứ không phải vì vùi mình trong đống rác mà sớm nhuốm bẩn, thối rữa.

Trong lòng tôi thầm cảm thấy tôi cũng có lúc như những lẵng hoa ấy, từng đẹp rực rỡ nhưng đến lúc hết giá trị, hết mục tiêu, từng đóa từng đóa trong tâm hồn dần héo úa. Và một lúc nào đấy nằm gọn trong sự lãng quên của cuộc đời. Cho nên tôi cũng mong rằng sẽ có ai đó đối xử với tôi như với những đóa hoa mà tôi đã nhặt. Người đó kiên nhẫn ngắm nhìn, nhặt nhạnh từng bông còn sót lại. Người đó ôm những bông hoa cũ vào trong lòng, toàn tâm toàn ý thu nhận chúng. Rồi lại đem nó về cấp nước chăm sóc, vặt bỏ những cánh héo dập, hằng ngày tưới tắm nâng niu.

Cho dù biết ngày nào đó những bông hoa thật sự phải héo tàn, thì tôi cũng không cảm thấy tiếc, bởi ít nhất chúng đã được cưu mang một lần cuối cùng.

Cho dù tâm sớm muộn sẽ ch.ết, thì một lần cuối được cứu rỗi cũng đáng.

Một khoảnh khắc nghe lại bài hát đã rất lâu không nghe, tôi tưởng mình như sống lại những ngày tháng đó. Khi trong lòng ...
20/11/2025

Một khoảnh khắc nghe lại bài hát đã rất lâu không nghe, tôi tưởng mình như sống lại những ngày tháng đó. Khi trong lòng tôi có một người cách xa vạn dặm, họ tài năng, họ giỏi, còn tôi khi đó tự ti vì mình không đủ thú vị, không đủ nỗ lực. Và vì biết tình cảm không có kết cục, thế nên vừa phải để nó trôi đi, vừa phải chịu đựng sức nặng của trái tim lạc lối.

Tôi không phải một người có trí nhớ tốt, tôi sẽ mau quên nhiều chuyện, nhiều việc, nhiều khuôn mặt. Người tôi càng thích, tôi càng không nhớ ra vóc dáng, khuôn mặt hay giọng nói của họ. Tôi tưởng rằng mình đã yêu rất nhiều yêu tinh, họ phải trả giá còn tôi trả lại kí ức. Điều duy nhất trong quá khứ mà tôi kích hoạt được bằng những bài hát, đó là cảm giác chờ đợi, tủi thân và đôi lần sợ hãi.

"Em như là đại dương xanh ngắt khiến bao người ao ước, còn anh là đám lá khô rơi lặng yên. Ánh nắng đến vây quanh em, còn nơi anh tàn tro quấn lấy.
Anh như ngàn vì sao biến mất khi huy hoàng, còn em là bình minh đem theo trong tim muôn vàn rạng rỡ.
Ta vốn không thuộc về nhau, sinh ra đã là thứ đối lập nhau."

Tôi kể câu chuyện này chẳng phải vì còn tình cảm với họ, mà vì tôi chợt nhớ cảm giác biết là vô vọng nhưng vẫn để trái tim chi phối hành động. Tôi thậm chí còn dự đoán được, mọi cuộc tình đơn phương của tôi đều chỉ có một kết cục. Khác với bây giờ, tôi của ngày đó còn tin tình yêu là bản năng, hãy cứ yêu để thỏa mãn tâm trí của mình.

"Như tương lai em gạt đi, giữa sa mạc khô như vòng tay anh. Chơ vơ ai đứng giữa bóng đêm, để chợt thấy chút ánh sáng đêm còn lại.
Ngôi sao trên cao lấp lánh, ánh lên ngàn hy vọng rồi lại vụt biến mất. Chẳng có định nghĩa nào là đúng nhất, hành tinh vẫn cứ xoay thôi.
Không thể khiến ngày chạm vào đêm đen tối. Cũng như không cách nào để hai ta chung lối. Vạn vật sẽ biến tan cùng em. Anh lang thang với trái tim ngủ yên."

Tuổi trẻ này của tôi sẽ qua đi - nó đang qua đi - tôi không còn nhớ mình đã trông chờ nó đến thế nào, vậy mà cảm giác quằn quại khi chịu đựng nó đến giờ vẫn còn diễn ra hằng ngày. Tôi thấy tiếc vì cơ thể và linh hồn này đã khô héo, sẽ chết đi mà không một ai chạm vào hay nhìn ngắm. Nhưng tôi cũng tiếc một tuổi trẻ với kiểu tình cảm lộn xộn: không mục tiêu, không ranh giới và không có sự hồi đáp.

野有蔓草  - Kinh Thi 野有蔓草,零露漙兮有美一人,清扬婉兮。邂逅相遇,适我愿兮。野有蔓草,零露瀼瀼。有美一人,婉如清扬。邂逅相遇,与子偕臧。Giải nghĩa: Đồng cỏ Cỏ mọc trên đồng, sương ...
28/04/2025

野有蔓草 - Kinh Thi

野有蔓草,零露漙兮

有美一人,清扬婉兮。

邂逅相遇,适我愿兮。

野有蔓草,零露瀼瀼。

有美一人,婉如清扬。

邂逅相遇,与子偕臧。


Giải nghĩa:
Đồng cỏ
Cỏ mọc trên đồng, sương bay mờ mịt
Có một người đẹp, tươi sáng hiền hòa
Tình cờ gặp gỡ, đúng lúc lòng ta ước nguyện.
Cỏ bò trên đồng, sương đọng ướt đẫm
Có một người đẹp, dịu dàng như nắng sớm
Tình cờ gặp gỡ, cùng chàng thành đôi.

Dịch thơ:
Trên đồng đám cỏ bò ra,
Đêm sương mờ ảo ướt mềm lá xanh.
Cô nàng ấy tựa giọt gianh,
Gặp mà chẳng hẹn, lòng anh nguyện gì?
Sương trên đồng cỏ li ti,
Đẫm nhòa chân váy, bước đi tìm chàng
Duyên này xin hẹn tình lang
Cỏ này xin kết thành đôi cùng người.

[Bản dịch thơ của trang Thủy quang liễm diễm]

[Ghi chép về chốn hoa đào_ Đào Tiềm]Bản dịch của trang Thủy quang liễm diễmTranh minh họa: Đào hoa nguyên - Nhậm NgọcVào...
30/12/2024

[Ghi chép về chốn hoa đào_ Đào Tiềm]

Bản dịch của trang Thủy quang liễm diễm
Tranh minh họa: Đào hoa nguyên - Nhậm Ngọc

Vào thời nhà Tấn, ở Võ Lăng có người đánh cá nọ, đi thuyền dọc theo khe suối mà lạc đường. Bỗng nhiên y gặp một rừng đào. Từ ngoài đi vào trăm bước, trong rừng ấy không lẫn cây khác, cỏ thơm tươi đẹp, hoa rơi ngập lối. Người đánh cá thấy lạ, liền chèo tiếp về phía trước tới cuối rừng. Cuối rừng là nguồn nước, chảy ra từ một ngọn núi. Núi ấy có cửa, giống như phát ra ánh sáng, y liền đậu thuyền ở cửa núi rồi đi bộ vào. Đường vào rất hẹp, người đó đi qua; đi thêm mươi bước thì chốn ấy thoáng ra; đất đai bằng phẳng rộng rãi, nhà cửa ngay ngắn, có ruộng tốt, ao đẹp, cây dâu cây trúc sum suê; đường đi lối lại đan xen, nghe được cả tiếng gà kêu chó sủa. Người đi kẻ lại, nam nữ trang phục đều như người ngoài núi; thấy người già đang vui đùa với trẻ con.

Nhìn người đánh cá, ông lão nọ hoảng hốt; hỏi anh từ đâu tới, y trả lời cặn kẽ. Ông lão liền đưa y về nhà, đem rượu ra đãi, gi.ết gà mời ăn. Trong thôn nghe có người này đến, đều lại nhà hỏi thăm. Vốn tổ tiên làng họ trốn loạn thời nhà Tần, dẫn theo vợ con, người làng đến nơi tận cùng này, sau không ra ngoài núi nữa; chịu xa cách với người bên ngoài.

khi hỏi về thời nay, ông lão còn không biết có nhà Hán, nói chi Ngụy Tấn. Người đánh cá kể rõ sự tình, nghe nói vậy ông than thở tiếc nuối.Những người khác liền mời người nọ đến nhà, đãi rượu thịt, y ở lại vài ngày rồi từ biệt. Ông lão dặn y nhiều lần: "Nơi này không đáng nhắc đến với người ngoài đâu."

Vừa ra khỏi núi, người đánh cá lấy thuyền của mình hướng trở về, đi tới đâu làm dấu lưu lại tới đó. Đến đất quận, người đành cá tới diện kiến thái thú, kể ra câu chuyện như vậy. Thái thú lập tức sai người đi tìm kiếm theo lời kể và dấu vết lưu lại, nhưng đành chịu không tìm được đường đó nữa.

Ở Nam Dương có học giả cao quý tên Lưu Tử ký; nghe vậy hào hứng tự mình đi tìm. Rốt cục, tìm kiếm tới nỗi đổ bệnh. Về sau, không ai hỏi đến chốn đó nữa.

"Dù lòng em không đổi, thế gian vẫn sẽ đổi thay."Hôm ấy, tôi đã quay lại quán rượu yêu thích lần thứ 3, và tôi khá chắc ...
26/12/2024

"Dù lòng em không đổi, thế gian vẫn sẽ đổi thay."

Hôm ấy, tôi đã quay lại quán rượu yêu thích lần thứ 3, và tôi khá chắc đó là lần cuối cùng tôi quay lại. Tôi nhớ mãi ly rượu mà tôi từng uống cách đây hơn một năm - Sunset in Bosphorus. Đó là một thức uống chua ngọt có chất rượu xanh biếc, dùng kèm với một viên kẹo ngọt và được đặt trên một miếng gạch xanh. Đó là một buổi tối người tôi hẹn không đến được, tôi đem theo suy nghĩ miên man về hai chữ "duyên phận" mà tới quán một mình. Đèn mờ, tiêu bản và nhạc nền vẫn như vậy, nhưng đồ uống tôi mong nhớ đã không còn trong menu.

Bạn nhân viên đưa cho bartender bức ảnh tôi chụp và quay lại với một lời xin lỗi. "Chị ơi, món này và menu này quán em đã đổi từ rất lâu rồi ạ." Một câu trả lời khiến cho lòng tôi sững lại, trầm xuống và muốn rơi nước mắt. Có lẽ đó là điều tồi tệ nhất đối với một người luôn mong nhớ sự tốt đẹp trong quá khứ như tôi. Và tôi chẳng biết làm cách nào để có thể tìm lại hương vị đó, sự chuếnh choáng đêm hôm đó và cả nỗi cô đơn dũng cảm đó nữa. Tôi nhận ra thời gian xoay chuyển tình thế nhiều hơn tôi nghĩ. Tôi của năm ngoái không biết được mình có thể chịu đựng được bao lâu. Tôi của năm ngoái không biết được trái tim và cảm xúc của mình có thể được khơi lại bởi mấy bài hát. Tôi-ngồi-một-mình của năm ngoái không thể biết, năm nay đã có người ngồi cạnh tôi trong quán rượu. Càng không thể biết nhờ lần này mà tôi sẽ không muốn quay lại đó nữa. Tôi của năm ngoái từng hí hửng như thế nào về một chốn riêng tư bí mật nơi thành phố xa xôi, nào hay chỉ lỡ chia sẻ ra lại nhận về kí ức không mấy hay ho. Có một câu thoại phim nói đúng, "em càng để nhiều người bước vào trái tim mình, thì càng có nhiều cơ hội cho họ làm tổn thương em".

Có một điều không ai hay, (tuy đến bây giờ vẫn phải nói ra), tôi là kiểu người gắn bó né tránh/xa cách. Nghĩa là trong một mối quan hệ, đối phương càng gần gũi thì tôi lại càng sợ hãi và có xu hướng né tránh họ. Ngược lại, nếu họ cách xa tôi một khoảng đủ để tôi cảm thấy an toàn, thì mối quan hệ giữa tôi và họ mới thật sự bền vững. Sự gần gũi này là tâm sự, chuyện cũ, hay đụng chạm, đều khiến tôi rối loạn và cơ thể báo động liên tục. Đó là hậu quả của một tuổi thơ bất ổn, tôi vẫn lớn lên bình thường, chỉ là phản ứng trong người vẫn lưu giữ những kí ức cơ bắp. Tôi thực sự đã sợ hãi, tôi không thể bình thường hóa việc người khác chạm vào mình, nắm tay hay ôm ấp. Sự kết hợp của điều này, quán rượu, mùa đông và Hà Nội đã trở thành một cấm địa mà tôi phải né tránh. Tôi sẽ không còn mong nhớ chúng trong suốt cuộc đời còn lại của mình.

Chỉ còn lại những mảnh vỡ xước xát của một con người bị mất niềm tin vào lòng người. Tôi không cố tỏ ra mình là nạn nhân, tôi không cố ý trở thành một người có trí nhớ cảm giác vượt trội. Tôi chưa khóc được, nhưng trong lòng tôi cắn xé, một bản thể hoang mang ngày ngày cuộn tròn trong cơ thể tôi mà trách cứ, "ta không muốn rơi vào hoàn cảnh như vậy, tại sao ngươi lại để chuyện này xảy ra?".

"Tôi rảo bước đến gần toà nhà của em. Từ xa tôi thấy cây osaka hoa đỏ mà em thường dựng xe đạp ở đó, cả bồn hoa sim lác ...
15/11/2024

"Tôi rảo bước đến gần toà nhà của em. Từ xa tôi thấy cây osaka hoa đỏ mà em thường dựng xe đạp ở đó, cả bồn hoa sim lác đác điểm hoa tím đậm. Trên đầu trời ngả tối, cảnh sắc nhuốm màu u ám khác thường.

Gió lạnh như cắt vào má tôi đến buốt đau. Tôi hơi co người lại, nhét tay thật sâu vào túi áo, chầm chậm đi. Liệu em có bất ngờ vì tôi xuất hiện ở đây? Tôi không muốn chờ em ở quán, tôi muốn đi bộ cùng em, tiện thể thăm thú nơi làm việc mà em hay bảo là yên bình lắm.

Sự chú ý của tôi hướng vào một ngọn đèn đường bên dưới con dốc, ngay bên cạnh tòa nhà. Cột đèn cao trơ trọi, ánh sáng vàng vọt phủ lên lớp xi măng một sắc vẻ huyền ảo nhưng thích mắt. Xung quanh không người, chỉ có mấy nhà kính trồng rau, càng làm cho cái cột điện ấy như thể là vật ấm áp nhất trong tầm mắt.

Nhân lúc em chưa tan làm, tôi thả bước xuống dốc, dừng lại trước ánh đèn ấy. Tôi cúi đầu nhìn bóng đen của mình, sắc nét và cô độc biết bao. Tôi chợt nghĩ đến đoạn đường em đi về, cũng đèn đường này, cũng bóng hình đơn chiếc đổ dài trên đường như này. Hẳn em có lúc sẽ nhìn, và cảm thấy cô đơn. Tôi liền rút điện thoại ra nhắn cho em:
"Em đã xong việc chưa?"
"Em chưa" "Em hẹn anh 6 giờ 30 mà nhỉ? 6 giờ em mới tan làm ấy..."
"Anh đã đến chỗ em rồi này" và tôi chụp cái bóng của mình gửi cho em: "Đố em biết anh đang đứng ở đâu?"
Em chỉ nhắn lại một chữ "a", rồi tôi cảm thấy giữa chiều muộn yên tĩnh, tiếng mở cửa sắt đột ngột, tiếng bước chân chạy xuống cầu thang nghe rầm rập. Ở một góc lan can, có người gọi tôi. Em đứng ở cầu thang tầng 2, nhoài người ra khỏi lan can vòng cung và vẫy tay với tôi. Trời tối rồi, tôi chẳng nhìn rõ em, chỉ thoáng thấy những lọn tóc xổ ra bên vai em khi em lao người tới. Chúng cũng hơi nhuốm màu đèn đường, còn tôi đang tưởng tượng cảnh ngon tay buốt giá của mình chạm vào lọn tóc ấy.

Em nói tôi hãy đứng yên. Rồi chỉ tíc tắc sau em đã xuất hiện ở đầu dốc. Chạy nhanh như vậy nên em thở hổn hển, từ từ bước chân xuống dốc mà từng làn khói trắng cũng tỏa ra theo. Em mặc một chiếc cardigan mỏng manh, áo thun đen, quần dài đen, chân còn đang đi đôi dép dùng trong phòng thí nghiệm. Em đi chậm như muốn điều hòa nhịp thở trở lại bình thường khi đứng trước mặt tôi. Em chạy vội xuống gặp vì tôi đã nhắn cho em sao? Một cô gái thật nhiệt tình.

"Anh tới sớm thế? Có lạnh không ạ?" Cô ấy hỏi tôi, giọng khô như cả ngày trời chưa uống nước, tuy đang hỏi tôi có lạnh không nhưng bàn tay em lại thu về giấu trong tay áo nhẹ xoa xoa. Ra chiều ôi em cũng lạnh lắm đây này. Tôi xòe tay ra cho em, "em sờ thử là biết ngay mà". Em lắc đầu, "em không sờ đâu, em vừa rửa dụng cụ thí nghiệm xong, tay em lạnh lắm", rồi cô ấy xoa hai tay áo lại với nhau, đưa lên miệng hà hơi mấy lần.

Cô ấy xoay người lại, hơi ngồi lên rào chắn bên đường, khuôn mặt nghiêng về phía tôi. Ánh sáng lập lòe hắt lên kính mắt của em, thoáng chốc mờ ảo. Em mỉm cười nhìn tôi, tôi không rõ màu mắt em nhưng cũng cảm nhận được sự lấp lánh đó, tựa như hai đốm sao nhỏ sáng trên bầu trời đêm.

Có một làn gió lạnh nhẹ nhàng phớt qua, một lọn tóc em bay, tôi chợt rùng mình lạnh tê tái. Ánh đèn vàng vẫn tỏa ra một vùng đất, chiếu lên hai bóng người một cao một thấp, một đứng thẳng, một ngồi lơi. Tôi ngẩn ngơ một lúc, trước khi nhận ra em mặc quá mỏng trong thời tiết như thế này. Tôi vội cởi áo khoác cho em, cẩn thận đội cả mũ áo. Lại cảm thấy trông tôi thật buồn cười, như thể đang bọc một con mèo nhỏ run rẩy dưới cái lạnh cắt da.

Khi tôi kéo em lại để cài mũ áo, em rõ ràng đã hơi tránh né, điều đó khiến tôi cảm thấy hơi thương xót em. Em từng viết trên blog của mình, em là kiểu người gắn kết xa cách: không thích skinship, dễ bị sự đụng chạm làm giật mình. Làm tôi khựng lại, rồi khẽ nói "anh xin lỗi, vì anh thấy em lạnh quá".

Cô ấy lắc đầu, nói do chạy vội xuống nên chưa kịp mặc áo ấm, sợ tôi chờ lâu trong gió lạnh. Trong lòng tôi cảm xúc miên man, chúng tôi đều sợ đối phương lạnh. Hai người ngây ngô nhìn nhau mỉm cười, em hỏi vậy bây giờ anh có muốn lên phòng làm việc của em ngồi một lát không?"

"Đêm qua mưa thưa, gió thét gào,Ngủ sâu, hơi rượu vẫn nôn naoKhẽ hỏi người canh rèm, xem thửNgười đáp "Hải đường chẳng k...
09/10/2024

"Đêm qua mưa thưa, gió thét gào,
Ngủ sâu, hơi rượu vẫn nôn nao
Khẽ hỏi người canh rèm, xem thử
Người đáp "Hải đường chẳng khác bao"
Phải thế không? Là vậy sao?
Lá xanh nên thắm, hồng càng nên phai." (Như mộng lệnh - Lý Thanh Chiếu)

Dùng một đoạn thơ để diễn tả cho cảm giác của tôi sau khi thức dậy sáng nay. Tất cả là bởi một giấc mơ. Giấc mơ tuy đứt đoạn, nhưng thật khiến lòng người đã cô quạnh càng thêm xót xa.

Cảm giác an toàn của bạn là gì? Đó có phải là một căn phòng ấm, một bát canh thơm, một tấm chăn êm ái? Tôi có tất cả chúng. Có nơi trú chân, có cảm giác vững vàng, hằng ngày thức dậy tâm không lo sợ. Vậy mà vẫn có những giấc mơ khiến tôi vô cùng nghi ngờ tình cảnh an toàn bấy lâu, giống như một vết xước nhỏ sau lưng - khó chịu mà không thể chạm tới. Hóa ra, khi "tình cảnh" đã đủ an toàn, tôi lại cần "mối quan hệ" an toàn.

Có ba lần cảm giác an toàn trong một mối quan hệ mà tôi đã trải qua, khắc họa bởi những giấc mơ không báo trước điều gì cả. Lần thứ nhất, khi tinh thần và nhựa sống trong con người tôi tràn đầy, lúc nào cũng muốn trải nghiệm, lúc nào cũng muốn kết giao. Muốn có thêm, chẳng chịu bớt. Và khi ấy tôi gặp một người đem đến cho tôi cảm giác hồ khởi khi gặp mặt, trông chờ khi cách xa. Thời điểm tôi thích cậu ấy nhất, tôi đã mơ một giấc mơ. Ở thành phố mà chúng tôi đều thích, cậu ấy nằm ôm tôi cùng với đống chăn bông to bự, khe khẽ đung đưa và thì thầm những chuyện vui vẻ. Sự gần gũi và hứng thú khiến tôi trong giấc mơ ấy hạnh phúc vô cùng, nghĩ rằng cuối cùng, cuối cùng tôi cũng được đáp lại tình cảm từ người mình thích rồi. Vậy mà, chỉ là mơ.

Lần thứ hai, thay vì mơ thì là thật. Có một người ôm tôi và vỗ về khi tôi còn mải vụn vỡ trong những kí ức. Tình cảnh ấy tuy là thực tế, nhưng đau đớn như một cơn ác mộng. Sau này khi nhắc lại, tôi hay gọi bản thân lúc đó là đống gạch vụn. Có lẽ cảm giác an toàn người này đem đến cho tôi giống như rút đi một viên gạch chủ chốt của bức tường ngụy trang. Người ấy kiên nhẫn chờ tôi khóc, kiên nhẫn nghe tôi giải thích về sự mâu thuẫn của tôi với người cũ, rồi cũng kiên nhẫn nghe tôi tự mỉa mai chế giễu bản thân mình. Một đống chuyện lộn xộn mà cảm xúc cũng lộn xộn. Tôi nghĩ, cuối cùng thì cũng có người để tôi thể hiện tất cả góc khuất của con người mình - hình ảnh mà tôi chưa từng thể hiện ra với ai. Ở thời điểm đó tôi cho rằng, cảm giác an toàn này thật hiếm có, hóa ra an tâm là như thế. Vậy mà, chỉ như mơ. Kể từ đó về sau, tôi không để mình say mà nói năng lung tung nữa. Hoặc giả, tôi không để mình say trước mặt người khác. Mà cho dù say đến choáng váng, tôi cũng chỉ nhốt mình trong phòng và cắn chặt môi, tránh xa mọi thiết bị điện tử và loài người. Tôi sợ khi yếu đuối "cho ai đó xem", thứ mình nhận lại là nỗi tự ti. Cảm giác an toàn hiếm có ngày đó trở thành "hệ miễn dịch" bền vững của tôi, không bệnh tật nào xâm phạm nổi.

Đêm qua là lần thứ ba. Sau nhiều ngày tập quen với lối sống tầm thường vô vị, những giấc mơ tôi có đều đã ít xuất hiện tình cảnh về chuyện tình cảm như trước. Nên giấc mơ này có phần ấn tượng hơn so với những "chuyến phiêu lưu". Đó là một ngày tôi ở nhà như bình thường, có chuyện gì đó tranh cãi với bố mẹ mà chui vào phòng khóc rồi bỏ bữa. Là một người tìm đến nhà tôi, xin phép bố mẹ tôi để được gặp, và mở cánh cửa phòng ngủ nhìn thấy tôi đẫm nước mắt đang nằm trên giường. Tôi biết người đó và tôi không thích họ, nhưng cảm giác không có cách chối từ. Người đó nhẹ đến bên cạnh giường, cũng ôm tôi từ sau lưng và vỗ về nhè nhẹ. Giống như dỗ dành đứa trẻ con ra ăn cơm. Chẳng hiểu sao lúc ấy tôi càng khóc dữ hơn. Dù chỉ là trong mơ nhưng tôi cảm giác khóc sắp đứt ruột gan. Tôi trong mơ còn nghĩ, mình đã từng này tuổi rồi, vậy mà thứ bản thân thèm muốn lại chỉ là lời dỗ dành như hồi còn bé, khi tôi còn chưa hiểu sự đời, chị của tôi cũng thường làm như vậy. Cảm giác an toàn đó, đúng hơn là cảm giác từ người nhà, hay từ người sẽ cùng mình tạo nên một mái nhà. Kể từ đó mà xâu chuỗi lại, cảnh tượng trong giấc mơ này hệt như một cặp đôi đang chuẩn bị kết hôn. Những khủng hoảng tiền hôn nhân khiến cho người dù to xác đến mấy cũng phải sợ hãi, nhất là với người chưa từng muốn kết hôn như tôi. Ý nghĩ duy nhất tôi còn nhớ trong lúc khóc trong mơ đó là, em không làm được, em không thể kết hôn với anh được đâu,...

Cô gái trong Như mộng lệnh, cảm giác an toàn của nàng vốn mang đậm tính chất xã hội phong kiến: một khuê phòng trướng rủ màn che, những bữa tiệc phong hoa tuyết nguyệt, say rồi trở về ngủ, khi tỉnh dậy có thể bình tâm mơ màng, chẳng cần bước chân ra ngoài nhìn, luôn có người bên cạnh trò chuyện, trao đổi ý kiến. Khi nhỏ nghe lời cha mẹ, lớn lên xây dựng gia đình. Tình yêu là xa xỉ, chỉ có cuộc sống là đảm bảo, vậy thì quý nhau như khách, nâng khay ngang mày cũng trở thành một dạng tình nghĩa lâu bền. Đó cũng là cảm giác an toàn. Có người che mưa chắn gió, gánh vác hộ tất cả lo toan, giúp nàng chỉ cần quan tâm đến chùm hoa hải đường.

Bởi lẽ không dưng lại có câu biết ít hạnh phúc nhiều. Có nhiều lúc cuộc sống mơ hồ nhưng đơn giản là vững vàng, có nhiều lúc cái gì cũng hiểu cũng biết đến tường tận, trái lại trở thành phương tiện để làm nhau khổ sở. Trải qua ba loại cảm giác an toàn mơ hồ này, tôi cảm thấy rầu rĩ. Kết cục của 2 trong 3 loại đều là giới hạn an toàn của tôi ngày càng hẹp đi, hao mòn dần, mãi rồi cũng chẳng còn hình dạng. Hoặc có khi nó chưa từng có hình dạng. Nó cứ lợn cợn, loang lổ hệt như lấm lem bùn đất. Vậy thì an toàn nghĩa là gì?

-Blue-
Nguồn ảnh: Puuung (take from Pinterest)

"Thủy quang liễm diễm tình phương hảo,Sơn sắc không mông vũ diệc kỳ"là hai câu thơ trong bài Ẩm hồ thượng sơ tình hậu vũ...
02/10/2024

"Thủy quang liễm diễm tình phương hảo,
Sơn sắc không mông vũ diệc kỳ"

là hai câu thơ trong bài Ẩm hồ thượng sơ tình hậu vũ của nhà thơ Tô Thức, tên bài thơ nghĩa là "mặt hồ ẩm ướt mưa vừa tạnh". Một bài thơ chỉ đơn thuần tả cảnh, nhưng mang đến cho tôi một cảm giác khoan khoái mát lạnh, như thể bản thân cũng đang đứng bên bờ Tây Hồ Hàng Châu.

Hai câu thơ trên nằm ở khổ thứ hai của bài thơ, sau khi nhắc về vị khách "vì cơn mưa kéo dài mà giữ chân người say", tỉnh dậy giữa thủy đình thì mưa đã tạnh. Người thấy mặt nước lay động sóng sánh dưới mặt trời, khiến cho cảnh núi non bao quanh tuy mênh mông mà kì diệu trong/sau cơn mưa.

Trong cuộc sống sẽ có lúc mình trông chờ vào sự an toàn, đủ đầy. Muốn về nhà, muốn được ấm êm, không muốn mắc mưa, không muốn bơ vơ. Liệu mình có bao giờ để ý rằng một cơn mưa, một cuộc hẹn đã lỡ, một người ướt mưa,... cũng có thể giúp mình nhìn thấy hi vọng?

Lúc đầu trang này được tạo ra để mình viết khi tâm trạng đi xuống đến mức âm, kiểu ngày xưa hay thất tình, thất tình hộ, nghĩ ra kịch bản rồi thất tình,... Nhưng dần dần tâm trạng đã khá hơn, nên bỏ trống cái hộp thư này hơn nửa năm. Từ giờ sẽ siêng viết lại, sẽ không viết mấy kịch bản tình sầu đời hận nữa mà ít nhất sẽ bắt đầu với giải nghĩa thơ Hán. Cảm ơn sự viết lách đã giúp mình ổn hơn. Cảm ơn (những) người vẫn còn ở đây để chờ những bài viết.

Không muốn quay đầu. Vài phút nữa là tròn một năm kể từ khi tôi bước lên chuyến xe khách đi tới cuộc sống mới. Gọi là mộ...
17/06/2024

Không muốn quay đầu.

Vài phút nữa là tròn một năm kể từ khi tôi bước lên chuyến xe khách đi tới cuộc sống mới. Gọi là một thời điểm khiến cho ai đó (tôi) phải suy nghĩ nhiều hơn về lựa chọn của mình.

Mặc dù tôi đang cảm thấy cuộc sống của tôi rất tốt, nhưng khó mà bắt buộc những người khác cũng nghĩ như vậy (cụ thể là người nhà tôi). Vẫn có những mong chờ phía sau lưng tôi, gọi tôi hãy quay về, bảo tôi hãy nghĩ đến ngày mai, khuyên tôi nghĩ đến một tương lai ổn định. Vậy là tôi không có cách nào nói cho họ hay: tâm trí tôi sức cùng lực kiệt. Vậy là tôi không thể nào tìm về, bởi vì cảm giác an ủi, che chở đã không còn.

Tôi nghĩ về những ngày tháng khi tôi còn ở đó. Những giấc ngủ mệt mỏi, những buổi sáng tuyệt vọng, những bữa ăn không thấy mùi vị gì. Và cả... những câu chuyện cũ luôn đeo bám tôi không có cách nào rũ ra được. Vì không chắc sẽ có người thông cảm được, nên tôi kìm nén mỗi ngày. Vì lần mở lòng duy nhất lại bị tạt một gáo nước lạnh, nên tôi chọn bỏ qua. Chôn giấu, lờ đi rồi lại cố quên, cuối cùng nó tích tụ to như một quả cầu tuyết. Càng lăn càng to, càng to càng xuống dốc nhanh.

Tôi không biết mình biến mất như thế này liệu có phải lựa chọn đúng hay không? Nhưng ít nhất tôi không muốn sống tiếp như thế. Tôi không muốn mơ hồ mà sống, mơ hồ trải qua từng ngày, mơ hồ đi qua từng giai đoạn của cuộc đời như bao người. Tôi không phải muốn trở nên khác người, chỉ là tôi biết mình không thể làm được như bao người. Nghĩa là cho dù chỉ sống mơ hồ, tôi cũng không làm được. Một suy nghĩ ấy thôi đã hành hạ tôi trong 4 hoặc 3 năm, mỗi lần vô tình nghĩ tới đều rơi xuống hố sâu không đáy.

Dù tôi đang bắt đầu chấn chỉnh con người mình từ thể xác tới tinh thần, nhưng tôi không thể biết được quá trình ấy sẽ kéo dài bao lâu? Bao giờ tôi mới có thể tìm được bản thân trong đống hỗn độn ấy? Đến khi nào thì tôi phải thỏa hiệp mà quay đầu, thỏa hiệp sống "bình thường" rồi cố mà không nghĩ tới tâm lý của mình?

Thật là nan giải.

Address

Đà Lạt

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Thủy quang liễm diễm - 水光潋滟 posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Thủy quang liễm diễm - 水光潋滟:

Share