07/12/2024
Mình may mắn được sinh ra trong gia đình có ba thế hệ, có ông bà yêu thương, có cha mẹ dạy dỗ, có anh trai, có em gái cùng nhau lớn lên.
Cũng như bao nhà khác ở xóm nghèo, một căn nhà cấp bốn cũ kĩ trong con ngõ ngoằn nghèo, mình đã được chứng kiến ông nội chống gậy lom khom mỗi lần đi xã, được thấy bà chải tóc dưới mái hiên nhà, chứng kiến cha vất vả vác cày ra ruộng, và mình được thấy mẹ làm hàng đi chợ suốt nhiều năm. Tuổi thơ làm bạn với ruộng đồng, cày bừa gặt lúa, khoai sắn giúp anh em mình lớn lên, những năm tháng đã rất vất vả nhưng yên bình, luôn tràn ngập tình yêu thương, sự thiêng liêng của hai chữ "gia đình".
Ông nội mất, ba anh em mình cũng lớn lên và đi làm, đi học ở xa. Bữa cơm nhà nay chỉ còn bà và cha mẹ. Những ngày bà ốm, mẹ và cha thay nhau túc trực trong bệnh viện, ngôi nhà của mình đã luôn đóng kín cửa, bếp cũng chẳng mấy khi đỏ lửa, quang cảnh im ắng bao trùm, thay cho những ngày có tiếng bà ôm ấp đứa cháu nhà hàng xóm, tiếng cha kéo điếu cày và tiếng dao thớt từ trong bếp của mẹ.
Mình đã bắt đầu lo lắng rằng những cái Tết có bà trong căn bếp nhỏ, những ngày được ăn cơm cùng bà, những lần được bà cho tiền mỗi lúc đi xa, được nhìn bà ngồi lặng lẽ dưới sân nhà, đôi mắt đăm chiêu nhìn ra với những suy nghĩ mình sẽ không bao giờ biết, những ngày yên bình đó sẽ kéo dài thêm được bao lâu.
Dẫu biết rằng mình rồi sẽ lớn, năm tháng cũng sẽ làm sức khoẻ của bà yếu đi, mình sẽ phải tạm biệt nguời mình yêu thương, những ngày tuổi thơ sống cùng ông bà sẽ chỉ là trong kí ức, nghĩ đến đó mình sẽ thật buồn.
"Những ngày bà ốm"
Japan 08/12/2024