23/01/2026
Mình là một người phụ nữ ham chơi nhưng cũng rất ham làm. Mình yêu những chuyến đi, yêu cảm giác xách balo lên đường và bước ra khỏi nhịp sống quen thuộc, nhưng đồng thời cũng nghiêm túc với công việc, với gia đình và những gì mình đang xây dựng mỗi ngày. Với mình, đi chơi không phải là trốn tránh trách nhiệm, mà là phần thưởng xứng đáng cho những ngày đã nỗ lực hết sức. Mình không chọn sống nửa vời: đã làm là làm hết mình, đã đi là đi cho đã, có mệt, có áp lực, nhưng rất đã và rất đáng.
Mình là người thích đi du lịch, nhưng nếu nói đúng hơn thì mình thích sống trên đường ☺️. Mình có thể ngủ trong lều giữa thiên nhiên lạnh buốt, cũng có thể bước vào một khách sạn 5 sao hay resort hoành tráng mà không thấy mâu thuẫn gì cả. Với mình, giá tiền hay hình thức chưa bao giờ là thước đo. Điều quan trọng nhất vẫn là cảm giác được đi, được rời khỏi vùng an toàn, được hít một mùi không khí khác và nhìn cuộc sống bằng một góc nhìn mới nơi mình thấy bản thân còn sống động và tò mò với thế giới và điều quan trọng nhất là những người đồng hành với mình là ai 🥰
Mình viết về những chuyến đi của mình không phải để xây hình ảnh hay thu gom lượt like. Mình cũng không có nhu cầu trở thành “travel blogger chuẩn chỉnh”. Mình viết vì đam mê, vì sợ quên. Sợ một ngày nào đó nhìn lại mà không nhớ mình đã từng trẻ ra sao, đã từng liều lĩnh và dám sống thế nào. Viết là cách mình cất giữ tuổi trẻ của chính mình, rất thật, rất đời, có mệt, có vui, có lúc muốn bỏ cuộc nhưng vẫn đi tiếp, và có những khoảnh khắc chỉ người trong cuộc mới cảm nhận được.
Mình đã đi từ lúc còn độc thân chưa con cái gì, tự do, xách balo lên là đi. Và mình vẫn tiếp tục đi khi đã là vợ, là mẹ của hai đứa trẻ. Thậm chí, mình đã cho con đi chơi xa từ khi chúng mới 3 tháng tuổi. Hành lý lúc ấy không chỉ có quần áo, mà còn là bỉm sữa, xe đẩy, thuốc men và cả nỗi lo của một người làm mẹ lần đầu. Cuộc sống thay đổi, nhịp đi chậm hơn, mọi thứ phức tạp hơn, nhưng trái tim thì không hề nhỏ lại. Ngược lại, mình thấy mình mạnh hơn, dẻo dai hơn và quyết liệt hơn với lựa chọn sống của mình.
Mình tự hào vì hai vợ chồng có thể tự lo cho các con đầy đủ, cho các con được bước ra thế giới, được trải nghiệm bằng chính cơ thể và cảm xúc của mình, chứ không chỉ qua màn hình. Không phải ai cũng sẵn sàng đưa con đi giữa bão tuyết, mưa phùn gió bấc, đường trơn, thời tiết xấu, lịch trình đảo lộn, con quấy, cha mẹ mệt. Nhưng mình thì có. Vì mình slay, mình bất chấp 🤣. Trời càng khó, mình càng thấy mình đang sống rất rõ, rất thật, rất “đã”.
Rất nhiều người hỏi mình làm thế nào để 24 giờ mỗi ngày đủ? Đi làm, đi dạy võ, chơi và chăm con, rồi làm bao nhiêu việc khác… Đơn giản chỉ là mình dành thời gian cho những gì quý giá nhất. Mình học cách nói “không” với những điều tốn thời gian nhưng không cần thiết, và ưu tiên cho những gì mang lại niềm vui, ký ức, và giá trị thực sự cho gia đình và bản thân. Chính nhờ vậy mà cuộc sống vừa đầy ắp hoạt động, vừa cảm giác trọn vẹn.
Mình tin rằng trẻ con không chỉ lớn lên bằng cơm áo, mà còn bằng ký ức. Những ký ức lạnh run người trên núi, những buổi sáng dậy sớm trong lều, những lần cả nhà cùng mệt nhưng vẫn cười với nhau, đó là hành trang theo con rất lâu về sau. Và với mình, đó cũng là cách mình tự nuôi dưỡng chính mình, không để bản thân bị mắc kẹt trong một vai trò duy nhất. Mình làm mẹ, nhưng mình vẫn là mình, một người phụ nữ ham chơi, ham đi, ham sống, ham trải nghiệm đến tận cùng.
Mình chỉ viết về những gì mình đã làm, những nơi mình đã đi, những điều mình đã thật sự trải qua. Không màu mè, không tưởng tượng, không kể hộ cuộc đời người khác. Mỗi dòng chữ đều có mồ hôi, có lạnh, có mệt, có yêu. Nếu bạn quan tâm đến những chuyến đi và những trải nghiệm đời thường của một người phụ nữ ham chơi dù sắp chạm mốc 40, thì tham gia group và page của mình nhé. Ở đó là những câu chuyện rất thật, rất đời, đôi khi hơi ngang, hơi slay, nhưng luôn chân thành. Bạn sẽ không thất vọng đâu, mình nói thật!