Vân hay đi chơi

Vân hay đi chơi 🌍✈️ Chia sẻ những chuyến đi, góc phố đẹp và trải nghiệm “vui quên lối về”!
📸 Đi nhiều, chụp nhiều, cười nhiều 😄
Thích thử món mới, săn khoảnh khắc đáng nhớ.

Hello! Mình là Vân, người Hà Nội sống ở Thuỵ Sỹ từ 2007. Cuộc đời mình thì lên bổng xuống trầm vài lần, nhưng vẫn giữ tinh thần “cười nhiều hơn khóc” 😄. Mình thích du lịch, săn khoảnh khắc đẹp và yêu nhiếp ảnh, mọi người hay nói ở gần mình rất vui vì mình mang theo một ít “năng lượng tích cực dự trữ” 😎. Nếu bạn thích cười, muốn thấy những chuyến đi phiêu lưu, những góc phố đẹp và khoảnh khắc hài hước… nhấn follow mình để không bỏ lỡ bất kỳ chuyến đi nào nhé! 🌍📸

Tôi có đang vô tình tước đi ước mơ của các con mình?Có những lúc, tôi tự hỏi điều đó thật sự.Từ khi các con còn rất bé, ...
28/01/2026

Tôi có đang vô tình tước đi ước mơ của các con mình?

Có những lúc, tôi tự hỏi điều đó thật sự.
Từ khi các con còn rất bé, tôi đã cho con đi đây đi đó, du lịch khắp nơi, thấy nhiều, biết nhiều. Tôi cố gắng cho con một tuổi thơ đủ đầy: trải nghiệm, kiến thức, sự an toàn, và cả những điều mà ngày xưa bản thân tôi phải ước mơ rất lâu mới dám nghĩ tới.
Nhưng rồi cũng có lúc tôi chững lại và tự hỏi: liệu mình cho quá nhiều, quá sớm, có làm các con… bớt mơ đi không?

Ngày xưa, vì thiếu nên mình mơ.
Mơ được đi xa, mơ có một cuộc sống khác, mơ để thoát ra khỏi những giới hạn đang có. Còn con tôi thì sao? Khi những điều từng là “ước mơ” của mình lại trở thành “bình thường” với con, liệu con có còn động lực để khao khát, để phấn đấu?

Rồi tôi nhận ra, vấn đề không nằm ở việc cho nhiều hay cho ít, mà là cho như thế nào.
Tôi không cho con để con nghĩ rằng mọi thứ là hiển nhiên. Tôi cho con để con biết trân trọng. Tôi cho con để con hiểu: cuộc sống này đẹp, rộng và đáng sống — và nếu muốn giữ được nó, con phải tự mình cố gắng. Không ai có thể duy trì một cuộc sống tốt đẹp chỉ bằng may mắn hay dựa vào bố mẹ mãi được.

Tôi chọn cho con nhiều, nhưng không phải để con dừng lại, mà để con có một cái mốc.
Một ngày nào đó, khi lớn lên, nếu con muốn cuộc sống của mình ít nhất cũng được như vậy, thì con sẽ phải tự đứng trên đôi chân của mình. Tự học, tự làm, tự chịu trách nhiệm. Tôi không muốn con mơ những giấc mơ nhỏ vì chưa từng thấy thế giới lớn đến đâu.

Có thể tôi vẫn sai.
Có thể mỗi gia đình sẽ có một cách nuôi dạy khác nhau. Nhưng ở thời điểm này, tôi tin rằng: cho con nhiều không phải là tước đi ước mơ, mà là trao cho con một lý do để cố gắng giữ lấy và đi xa hơn nữa.

Còn bạn thì sao?
Bạn nghĩ việc cho con quá nhiều từ sớm là động lực… hay là áp lực?
Mình cùng chia sẻ góc nhìn nhé.

Mình là một người phụ nữ ham chơi nhưng cũng rất ham làm. Mình yêu những chuyến đi, yêu cảm giác xách balo lên đường và ...
23/01/2026

Mình là một người phụ nữ ham chơi nhưng cũng rất ham làm. Mình yêu những chuyến đi, yêu cảm giác xách balo lên đường và bước ra khỏi nhịp sống quen thuộc, nhưng đồng thời cũng nghiêm túc với công việc, với gia đình và những gì mình đang xây dựng mỗi ngày. Với mình, đi chơi không phải là trốn tránh trách nhiệm, mà là phần thưởng xứng đáng cho những ngày đã nỗ lực hết sức. Mình không chọn sống nửa vời: đã làm là làm hết mình, đã đi là đi cho đã, có mệt, có áp lực, nhưng rất đã và rất đáng.
Mình là người thích đi du lịch, nhưng nếu nói đúng hơn thì mình thích sống trên đường ☺️. Mình có thể ngủ trong lều giữa thiên nhiên lạnh buốt, cũng có thể bước vào một khách sạn 5 sao hay resort hoành tráng mà không thấy mâu thuẫn gì cả. Với mình, giá tiền hay hình thức chưa bao giờ là thước đo. Điều quan trọng nhất vẫn là cảm giác được đi, được rời khỏi vùng an toàn, được hít một mùi không khí khác và nhìn cuộc sống bằng một góc nhìn mới nơi mình thấy bản thân còn sống động và tò mò với thế giới và điều quan trọng nhất là những người đồng hành với mình là ai 🥰

Mình viết về những chuyến đi của mình không phải để xây hình ảnh hay thu gom lượt like. Mình cũng không có nhu cầu trở thành “travel blogger chuẩn chỉnh”. Mình viết vì đam mê, vì sợ quên. Sợ một ngày nào đó nhìn lại mà không nhớ mình đã từng trẻ ra sao, đã từng liều lĩnh và dám sống thế nào. Viết là cách mình cất giữ tuổi trẻ của chính mình, rất thật, rất đời, có mệt, có vui, có lúc muốn bỏ cuộc nhưng vẫn đi tiếp, và có những khoảnh khắc chỉ người trong cuộc mới cảm nhận được.

Mình đã đi từ lúc còn độc thân chưa con cái gì, tự do, xách balo lên là đi. Và mình vẫn tiếp tục đi khi đã là vợ, là mẹ của hai đứa trẻ. Thậm chí, mình đã cho con đi chơi xa từ khi chúng mới 3 tháng tuổi. Hành lý lúc ấy không chỉ có quần áo, mà còn là bỉm sữa, xe đẩy, thuốc men và cả nỗi lo của một người làm mẹ lần đầu. Cuộc sống thay đổi, nhịp đi chậm hơn, mọi thứ phức tạp hơn, nhưng trái tim thì không hề nhỏ lại. Ngược lại, mình thấy mình mạnh hơn, dẻo dai hơn và quyết liệt hơn với lựa chọn sống của mình.

Mình tự hào vì hai vợ chồng có thể tự lo cho các con đầy đủ, cho các con được bước ra thế giới, được trải nghiệm bằng chính cơ thể và cảm xúc của mình, chứ không chỉ qua màn hình. Không phải ai cũng sẵn sàng đưa con đi giữa bão tuyết, mưa phùn gió bấc, đường trơn, thời tiết xấu, lịch trình đảo lộn, con quấy, cha mẹ mệt. Nhưng mình thì có. Vì mình slay, mình bất chấp 🤣. Trời càng khó, mình càng thấy mình đang sống rất rõ, rất thật, rất “đã”.

Rất nhiều người hỏi mình làm thế nào để 24 giờ mỗi ngày đủ? Đi làm, đi dạy võ, chơi và chăm con, rồi làm bao nhiêu việc khác… Đơn giản chỉ là mình dành thời gian cho những gì quý giá nhất. Mình học cách nói “không” với những điều tốn thời gian nhưng không cần thiết, và ưu tiên cho những gì mang lại niềm vui, ký ức, và giá trị thực sự cho gia đình và bản thân. Chính nhờ vậy mà cuộc sống vừa đầy ắp hoạt động, vừa cảm giác trọn vẹn.

Mình tin rằng trẻ con không chỉ lớn lên bằng cơm áo, mà còn bằng ký ức. Những ký ức lạnh run người trên núi, những buổi sáng dậy sớm trong lều, những lần cả nhà cùng mệt nhưng vẫn cười với nhau, đó là hành trang theo con rất lâu về sau. Và với mình, đó cũng là cách mình tự nuôi dưỡng chính mình, không để bản thân bị mắc kẹt trong một vai trò duy nhất. Mình làm mẹ, nhưng mình vẫn là mình, một người phụ nữ ham chơi, ham đi, ham sống, ham trải nghiệm đến tận cùng.

Mình chỉ viết về những gì mình đã làm, những nơi mình đã đi, những điều mình đã thật sự trải qua. Không màu mè, không tưởng tượng, không kể hộ cuộc đời người khác. Mỗi dòng chữ đều có mồ hôi, có lạnh, có mệt, có yêu. Nếu bạn quan tâm đến những chuyến đi và những trải nghiệm đời thường của một người phụ nữ ham chơi dù sắp chạm mốc 40, thì tham gia group và page của mình nhé. Ở đó là những câu chuyện rất thật, rất đời, đôi khi hơi ngang, hơi slay, nhưng luôn chân thành. Bạn sẽ không thất vọng đâu, mình nói thật!

Mình tin ở ngoài kia có rất nhiều người có cảm giác tương tự nhưng chưa định nghĩa được nó là gì: ⤵️Vì sao người ta tự h...
17/01/2026

Mình tin ở ngoài kia có rất nhiều người có cảm giác tương tự nhưng chưa định nghĩa được nó là gì: ⤵️

Vì sao người ta tự hào nói
“Con tôi mua thêm nhà”,
“Con tôi đỗ bác sĩ”,
mà hiếm khi nói:
“Con tôi đang hạnh phúc”?

Thoát nghèo tiền bạc không khó bằng
cho phép mình sống tốt hơn cha mẹ.
Bởi hạnh phúc ấy thường đi kèm một cảm giác tội lỗi âm thầm:
Mình có quyền không?

Nó xuất hiện khi bạn mua một thứ “không cần thiết”,
khi bạn chuẩn bị bước xa hơn.
Không phải nỗi sợ của bạn,
mà là nỗi sợ của thế hệ trước
được truyền lại bằng yêu thương và lo lắng.

Chúng ta thừa hưởng không chỉ hình hài,
mà cả những giới hạn vô hình: nỗi sợ tiền bạc, và niềm tin rằng sống đủ đầy khi cha mẹ còn vất vả...
là vô ơn....

Vì thế ta tự níu mình lại: có rồi lại mất,
chạm tới rồi buông tay, thậm chí ở lại nơi làm mình đau chỉ để cảm thấy: mình vẫn thuộc về.

Nhưng hiếu thảo không phải là cùng chịu khổ. Hiếu thảo không phải là lặp lại một đời thiếu thốn.

Sự hiếu thảo đắt giá nhất là dám chấm dứt vòng lặp.Là người đầu tiên trong gia đình
dám sống đủ đầy mà không xin lỗi, bình an mà không thấy tội lỗi, hạnh phúc mà không cần cho phép.

Không để khoe khoang, mà để chứng minh: cuộc đời có thể khác!

Và để những đứa trẻ sau này không lớn lên trong nỗi sợ tiền bạc, không yêu trong thiếu thốn, không thành công trong mặc cảm.

Dám rời xa nghèo khó của quá khứ
không phải bất hiếu.
Đó là cách duy nhất
để hiếu thảo không phải trả giá bằng cả một đời người.

Cuối tập 8 Emily in Paris là một trong những khoảnh khắc khiến mình ngồi lặng đi rất lâu.Marcello, một người đàn ông tài...
01/01/2026

Cuối tập 8 Emily in Paris là một trong những khoảnh khắc khiến mình ngồi lặng đi rất lâu.

Marcello, một người đàn ông tài năng, yêu nghề, tự hào về di sản gia đình, lại rơi vào trạng thái buồn bã và ê chề nhất khi bị chính mẹ ruột kiện vì xâm phạm bản quyền thương hiệu. Không chỉ là một vụ kiện pháp lý, đó là sự phủ nhận từ nơi anh từng nghĩ là điểm tựa an toàn nhất. Một cú ngã không chỉ đau vì mất mát, mà đau vì niềm tin bị rạn vỡ.

Trong khoảnh khắc đó, Marcello gần như trống rỗng.
Mọi thứ anh xây dựng bằng đam mê và đôi tay mình bỗng chốc trở nên mong manh.

Và rồi Emily xuất hiện.
Không ồn ào. Không lên lớp.
Cô chỉ ngồi xuống, xem những bản phác thảo Marcello vẽ, những nét vẽ còn dang dở, rất giống chính con người anh lúc ấy. Cô lắng nghe, ở lại, và rồi nói một câu ngắn gọn nhưng chắc như đinh đóng cột:

“Yes, you can.”

Không phải là lời động viên sáo rỗng.
Đó là niềm tin được nói ra một cách bình thản, không nghi ngờ.

Khoảnh khắc đó làm mình liên tưởng rất nhiều đến bản thân và chồng mình, vào những thời điểm khó khăn nhất của cuộc đời mình. Những lúc mà mình cũng từng hoài nghi con đường mình đi, giá trị mình theo đuổi, thậm chí là chính mình. Và điều giữ mình đứng vững không phải là lời khen của người ngoài, mà là việc có một người bạn đời tin vào mình, ngay cả khi mình không còn đủ sức để tin vào bản thân.

Đôi khi, chỉ cần một người nói:
“Anh/Em làm được.”
…là đủ để tiếp tục bước thêm một đoạn rất dài.

Và khi xem đến đoạn ấy, mình chợt nghĩ nhiều về Năm mới 2026, một năm đã thật sự bắt đầu. Không cần hứa hẹn điều gì quá lớn lao. Chỉ cần giống như Marcello trước những bản phác thảo còn dang dở: vẫn còn niềm tin, vẫn còn người ngồi bên, vẫn còn lý do để tiếp tục vẽ tiếp câu chuyện của mình.

Mình mong 2026 sẽ là một năm dịu dàng hơn với những người đã đi qua quá nhiều giông bão, một năm để chúng ta học cách tin lại: tin vào bản thân, và tin rằng việc có một người chọn ở lại, chọn tin mình trong lúc yếu lòng nhất, chính là món quà quý giá nhất mà cuộc đời ban tặng.

Ảnh: 0:10 phút ngày 01.01.2026, bầu trời trong veo, đầy sao sáng!! Dấu hiệu một khởi đầu nét căng

Bài được viết bởi: Vân

Adresse

Geneva
1203

Benachrichtigungen

Lassen Sie sich von uns eine E-Mail senden und seien Sie der erste der Neuigkeiten und Aktionen von Vân hay đi chơi erfährt. Ihre E-Mail-Adresse wird nicht für andere Zwecke verwendet und Sie können sich jederzeit abmelden.

Teilen

Kategorie